Chữ Còn Ghi

sống xa quê hương là viễn xứ
thương nhớ quê xưa là viễn sầu
ở lại nơi này là thống khổ
nổi niềm biên giới nhớ là đau

ai đã bán linh hồn cho quỷ
giang sơn nhan nhản bọn Tàu phù
có kẻ đi tìm trang sử cũ
ngàn năm đô hộ chữ còn ghi

Đừng Để Nổi Buồn Phai Thế Kỷ

tháng chạp quê nhà còn nắng ấm
mà quê người đang ở cuối đông
hề chi mưa gió bay vần vũ
buốt giá trong tâm mới bận lòng

này em cô gái miền nam bộ
quê hương sông nước cá tôm đầy
những cánh đồng phù sa bát ngát
sao đành trôi dạt ở nơi đây

và em đôi mắt buồn u ẩn
lưu lạc chiều xuân ở xứ người
câu thơ Quang dũng thời chinh chiến
hồn còn vương vấn mãi khôn nguôi

hỏi em  Huế giờ mưa hay nắng
làm răng em biết nắng hay mưa
nắng mưa chi Huế cũng buồn như rứa
nổi buồn sương khói nhớ sơn khê

rót vào chén rượu xanh lời hẹn
mai kia mốt nọ rủ nhau về
đừng để nổi buồn phai thế kỷ
người ở bên này nhớ bên kia

Cuối Năm Ngồi Bên Quán

viễn xứ ừ viễn xứ
đời như rứa buồn không
đi cho tàn giấc mộng
về ngồi nhớ rưng rưng

chiều mây tàn khói tỏa
ngó ra thấy nhòa nhòa
bao năm lòng thấm mệt
nổi buồn buốt thit da

rượu rót hoài cũng cạn
sá gì nổi nhớ mong
cuối năm ngồi bên quán
nhìn nắng tắt ven sông

chợt nhớ ai ngày nọ
thướt tha áo lụa là
đầu năm ngang qua đó
nhẹ nhàng như lá hoa

chợt thấy mình thưở ấy
tóc xanh và hồn trong
cuối năm về qua phố
viết câu thơ xuân hồng

đời người giờ quán lại
trăm năm bỗng giật mình
thoáng qua trong chớp mắt
hiểu rồi một câu kinh


Tình Treo Ngon Phù Vân

người mắt màu lá ướt
về treo giữa vườn khuya
ta trăng tà tự tuyệt
nhòa trên đỉnh phù hư

người áo vàng hoa điểm
về qua phố tình thơ
ta lưng đèo nắng nhạt
chiều trên núi hoang vu

người tay thơm sách vở
mộng mơ trong giảng đường
ta ba lô lưng cõng
đạn bom qua chiến trường

người hoa đào chớm nụ
đời như mới vào xuân
ta lạc miền sinh tử
tình treo ngọn phù vân


Thơ Cao Thị Van Giã

mù sương phi cảng não nề
thôi anh ở lại buồn về em mang
tiễn nhau một chén rượu tàn
một bàn tay nắm một hàng lệ mau
cuộc cờ thế sư binh đao 
phút giây tái ngộ ngày sau biết còn

Bài thơ ngắn thôi chỉ vài câu mà làm nhớ lại cuộc binh đao khói lửa thưở nào
Thưở nào đó có lẽ từ những năm đầu của thập niên 70. những năm mà cuộc chiến nam bắc đến hồi khốc liệt nhất. Khốc liệt chừng nào thì người chết nhiêu chừng đó Người chêt còn rất trẻ  Chết trên núi rừng, trên đồng hoang hay trong những xóm làng  Chết trên sườn núi, chết giữa lũng dâu, chết bên bờ suối, chết vội vàng không kip nói lời tử ly
Nam quân hay Băc quân đều chết như nhau  Chết khi tóc còn xanh mộng đời còn đẹp  Chết tình cờ nhưng không chết như mơ  Chết ở chiên trường là chết thật, đâu phải trong phim ảnh mà chết như mơ
Vác ba lô súng đạn lên đường là đi vào cuộc tử sinh  Cuộc chia tay nào cũng buồn man mác buồn và đau đớn khôn nguôi, bởi biết đâu ngày mai không còn gặp lại
Đó là một thời để yêu và một thời để chết
Chết không mong chờ nhưng yêu thì mong đợi  Mong đợi người về cho cuộc tình còn có lại chút mong manh

mù sương phi cảng não nề
thôi anh ở lại buồn về em mang

Phi cảng mù sương có thể là ở phố núi nào đó hay ở một căn cứ quân sự nằm chơ vơ giữa núi rưng hắt hiu Người con gái thị thành lên chốn chiến trường thăm người yêu Gặp nhau trong bom đạn hạnh phúc trong lo âu. Vài ba ngày qua nhanh trong tầm sơn pháo, trong tiếng súng,  trong tiếng bom, mới biết chiến trường là nơi sinh tử và tình yêu cũng dễ dàng đột tử như chơi
Thôi em buồn về thôi anh ở lại
Tiễn nhau trong mù sương những con đương phi đạo buồn tênh, buồn như cuộc chia tay không biết có ngày gặp lai  Nắm tay nhau không muốn  rời, nước mắt  cứ lặng lẽ rơi

tiễn nhau một chén rượu tàn
một bàn tay nắm một hàng lệ mau

Chén rượu đã tàn, lệ lại không vơi
Sống trong thời thế sự binh đao, chia tay nhau là biết dễ gì có ngày  mai gặp lại

cuộc cờ thế sự binh đao
Phút giây tái ngộ ngày sau biết còn

Một lời từ biệt đau buốt thiên thu

Ôm Đàn Mà Hát


có hôm ngồi nhớ quê nhà
ngoài trời mưa rơi như hoa
khi không nhớ thời niên thiếu
một ngày mới đó giờ xa

lặng lẽ ngồi im trong chiều
nổi buồn trôi chảy thành sông
sao không ôm đàn mà hát
cho đời còn chút mênh mông

không ru được đời bình yên
cũng ru lòng  người bớt vọng
cất tiếng hát từ con tim
yêu thương len vào thế giới

đêm về ngồi thắp ngọn nến
thấy bóng mình ở quanh đây
chập chờn trong cơn gió lộng
nổi buồn tan vội như mây



Hơi Rượu Nồng

ly rượu nhỏ xoay vòng điểm mặt
những bạn bè mới cũ còn đây
chiều chưa qua nhòa nhòa bóng lá
hơi rượu nồng chấp choáng hồn say

chén rượu đời uống hoái chưa cạn

lá ngoài vườn biêng biếc sương pha
tóc đời người có màu khác lạ

ngó lại bạn bè xưa . giờ già
ngó lại đời ta không còn trẻ
ai cũng phải qua cầu thê tử
riêng ta còn quanh quất miền xa
này ẩn tình giấu trong đáy mắt
sao chiều nay ngó như nhoà nhòa

đã nửa đời người còn vương vấn

mối tình thơ dại thưở thanh xuân
em ở nơi nào trong trí nhớ
nói cho tôi biết để đi tìm

ngọn đèn đêm chong vàng nổi nhớ

trong mắt người đốm lửa hư hao
đến một bận là đi một bận
nghe quanh ta thiên hạ lời chào
bữa tiệc rượu chiều bên thôn xóm
với bạn bè riêng nổi niềm riêng
hoa cuối mùa hương tàn ngan ngát
xây xẩm hồn trăng treo ngoài hiên

vườn nhà cũ một căn lều cỏ

lá ngoài vườn xao xác trăng rơi
đêm đọc thơ nhớ người thiên cổ
lời vô thường đọng giữa âm ba

Về Nơi Chốn Xưa

nơi này là quê quán 
một thời của bể dâu
mười năm quay trở lại
lặng im mà cúi đầu

BayTheo Năm Tháng

đến một nơi không đợi
vè một chốn không chờ
mới hay đời sống nọ
lụi tàn bao ước mơ

Những con đường phố cũ

phố nhỏ có bao nhiêu con đường cây xanh
có mấy con đường bụi đỏ
con đường nào đưa ta về bên sông
con đường này theo ai về cuối phố
con đường nào đưa ta vào thương nhớ
con đường này đưa người vào lãng quên

như những bàn tay mang đầy kỷ niệm
chia đường ra trăm hướng vạn con đường

con đường Nam Giao mịt mờ bụi đỏ
con đường trong nội sương khói ly tan
con đường bên sông hàng cây lá đổ
con đường Vỹ Dạ sông nước mơ màng

con đường nào qua phố cũ gạch nâu
con đường nào về giòng sông hoa bắp
con đường đi qua Gia Hội mưa mau
con đường về Kim Long nắng nhạt

con đường nào qua phố cũ bình yên
có những bóng người mang bao kỷ niệm
con đường nào qua tuổi trẻ hồn nhiên
có những nụ cười ngây ngô nhỏ dại

còn có bao nhiêu con đường trong phố cũ
rạch nát lòng ta những nhớ thương
Chùm  Khế  Ngọt 
cây khế không của riêng ai
mỗi người hái một mớ
cây khế trơ cành

Nhớ  Tú  Xương
tự bao giờ
sông hóa rượu
tiếng ếch bên tai
tắt nghẹn ở nhà hàng, quán nhậu
ngất ngưởng cơn say
còn ai nghe tiếng gọi đò

Và  Cao  Bá  Quát
một trò một cô một bao ny lon lớn
trùm kín người vươt lũ qua sông

Me  Việt  
khi cần gọi mẹ ăn năn
khi không cần nữa mẹ nằm im đi
các con của mẹ bây giờ....

Rượu Với Bạn Và ....

một
rượu say trông một hóa hai
nhiều khi nhìn vợ tưởng ai thưở nào
ánh mắt êm ái ngọt ngào
ngạc nhiên vợ hỏi _ em nào đó anh

hai 
lạ gì môi đỏ mắt xanh
chỉ là một lũ quỷ ranh bên đời
đàn ông một chục như mười
hình như thích quỷ hơn người đó em

ba
ở nhà một buổi cũng buồn
bước chân lại phóng ra đường mà rong
đi hoài cũng mỏi hai chân
về nhà một buổi lại rong ra đường

bốn
lâu lâu  nhậu nhẹt một lần

bạn và tiếp thi ngồi gần bên nhau
về nhà vợ hỏi đi đâu
thưa rằng chúng bạn cùng nhau hôi hè
                           
                                    1/1/2015