tháng ba chạy loạn vô Đà nẵng
Huế bỗng đìu hiu phố vắng người
tôi đứng bên bờ sông nước biếc
thấy bóng kinh thành lặng lẽ trôi
em theo đoàn người đi lưu lạc
chẳng biết ngày sau có trở về
tôi cũng theo đoàn quân di tản
nói lời lỗi hen với sơn khê
tháng ba dòng người còn mắc nghẹn
trên đường qua ngọn Hải vân quan
xe kẹt lưng đèo chiều tắt nắng
mắt em buồn khói núi chiều vương
tôi với đoàn quân đi qua núi
gặp em đứng khóc ở ven đường
chợt thấy lòng mình như muối xát
cúi đầu tạ lỗi với quê hương
Huế Buồn Chi Huế Ơi
ở tận cùng nổi nhớ
có khi lòng tịnh yên
rêu xanh tường thành cũ
một màu lá trong hoa
ở đây còn sương khói
cho nhân ảnh mờ phai
nhớ em tôi lại về
đứng bên ngày tháng lạ
gõ tay sầu trên đá
thả khói trời lên mây
Huế buồn chi Huế ơi
sông xanh không muốn chảy
cuộc đời vẫn cứ trôi
có khi lòng tịnh yên
rêu xanh tường thành cũ
một màu lá trong hoa
ở đây còn sương khói
cho nhân ảnh mờ phai
nhớ em tôi lại về
đứng bên ngày tháng lạ
gõ tay sầu trên đá
thả khói trời lên mây
Huế buồn chi Huế ơi
sông xanh không muốn chảy
cuộc đời vẫn cứ trôi
Khai Bút Đầu Năm
ly cà phê buổi sớm
bên hiên ngon nắng vàng
xin chào ngày nguyên đán
một mùa xuân bình an
bên hiên ngon nắng vàng
xin chào ngày nguyên đán
một mùa xuân bình an
Hình Như Lâu Lắm
trải chiếu trong chiều bày cuộc rượu
cho ngày xanh còn rộn tiếng cười
hình như lâu lắm, ờ lâu lắm
vắng bạn bè ngồi quanh cuộc vui
cơm áo đời thường ai cũng bận
nhiều khi thấy oải bởi vì đâu
giấc mơ đời thường ngày mỗi hiếm
tỉnh ra lại thấy quá ư rầu
thấy ngày cứ phất phơ như khói
và đời lẳng lặng giống như câm
chợt nhớ bạn bè cất tiếng gọi
như ngày xưa bước lạc trên rừng
mai kia mốt nọ về qua phố
nghe nhớ bâng quơ một nổi buồn
những người của một thời niên thiếu
không thấy quay về chốn nhớ thương
tóc xanh giờ đã phai màu nhớ
đời người cũng cạn bớt niềm vui
trong bóng chiều bay từng sợi khói
thấy lòng mình hụt hẫng cách chi
cho ngày xanh còn rộn tiếng cười
hình như lâu lắm, ờ lâu lắm
vắng bạn bè ngồi quanh cuộc vui
cơm áo đời thường ai cũng bận
nhiều khi thấy oải bởi vì đâu
giấc mơ đời thường ngày mỗi hiếm
tỉnh ra lại thấy quá ư rầu
thấy ngày cứ phất phơ như khói
và đời lẳng lặng giống như câm
chợt nhớ bạn bè cất tiếng gọi
như ngày xưa bước lạc trên rừng
mai kia mốt nọ về qua phố
nghe nhớ bâng quơ một nổi buồn
những người của một thời niên thiếu
không thấy quay về chốn nhớ thương
tóc xanh giờ đã phai màu nhớ
đời người cũng cạn bớt niềm vui
trong bóng chiều bay từng sợi khói
thấy lòng mình hụt hẫng cách chi
Hoa
lặng lẽ nở lặng lẽ tàn
thiên thu không lưu bóng
còn một chút sắc màu
cùng hương thơm tịch lặng
Người
người chợt đến chợt đi
trăm năm còn lay đông
nhân ảnh trong sương mù
biết mà tâm còn vọng
Xuân xanh
một cánh hoa mỏng manh
rơi trên bờ vai nọ
ôi một mùa xuân xanh
còn hoài trong nổi nhớ
Bụi mờ
lục những trang giấy cũ
còn đọng lại câu thơ
tìm hoài trong dâu bể
dấu chân ai bụi mờ
Rượu rót tràn ly
ngày thường thấy lòng mình là đá
cuối năm về bát ngát hóa sông
ngồi đây trong bóng chiều sương khói
rượu rót tràn ly vẫn cứ buồn
Cuối năm
chen chân thiên hạ đi chợ tết
mua về chai rươu với cành hoa
hoa ơi cứ nở cho đời nọ
còn chút hương thơm nổi nhớ nhà
lặng lẽ nở lặng lẽ tàn
thiên thu không lưu bóng
còn một chút sắc màu
cùng hương thơm tịch lặng
Người
người chợt đến chợt đi
trăm năm còn lay đông
nhân ảnh trong sương mù
biết mà tâm còn vọng
Xuân xanh
một cánh hoa mỏng manh
rơi trên bờ vai nọ
ôi một mùa xuân xanh
còn hoài trong nổi nhớ
Bụi mờ
lục những trang giấy cũ
còn đọng lại câu thơ
tìm hoài trong dâu bể
dấu chân ai bụi mờ
Rượu rót tràn ly
ngày thường thấy lòng mình là đá
cuối năm về bát ngát hóa sông
ngồi đây trong bóng chiều sương khói
rượu rót tràn ly vẫn cứ buồn
Cuối năm
chen chân thiên hạ đi chợ tết
mua về chai rươu với cành hoa
hoa ơi cứ nở cho đời nọ
còn chút hương thơm nổi nhớ nhà
Một Đóa Cúc Vàng Nhớ Phố Xưa
qua dòng sông mưa chiều phủ mặt
thấm nổi buồn ướt cả mai sau
tôi nhớ em đi về phố chợ
chốn ngưa xe chen đại nổi sầu
nhiêu khi đứng bên đường phố la
chợt thèm tiếng gọi một người quen
em cũng bao năm rồi không gặp
đời sống dường như đã cũ mèm
một hôm về thấy bên vườn nọ
một đóa cúc vàng nhớ phố xưa
chẳng qua mưa nắng còn mê mỏi
dạt chút vàng phai của bụi mờ
thấm nổi buồn ướt cả mai sau
tôi nhớ em đi về phố chợ
chốn ngưa xe chen đại nổi sầu
nhiêu khi đứng bên đường phố la
chợt thèm tiếng gọi một người quen
em cũng bao năm rồi không gặp
đời sống dường như đã cũ mèm
một hôm về thấy bên vườn nọ
một đóa cúc vàng nhớ phố xưa
chẳng qua mưa nắng còn mê mỏi
dạt chút vàng phai của bụi mờ
Tôi Về Chợt Nhớ
đi qua sông nước
thấy bóng phù vân
em còn đâu đó
nơi phố phường xưa
tôi về chợt nhớ
lá hoa bốn mùa
mỗi người là một
cuộc chơi đọan trường
bao nhiêu ước vọng
hóa ra nổi buồn
không là chi cả
một thóang rồi qua
mà nghe lặng lẽ
lá rơi sau hè
thấy bóng phù vân
em còn đâu đó
nơi phố phường xưa
tôi về chợt nhớ
lá hoa bốn mùa
mỗi người là một
cuộc chơi đọan trường
bao nhiêu ước vọng
hóa ra nổi buồn
không là chi cả
một thóang rồi qua
mà nghe lặng lẽ
lá rơi sau hè
Ở Tuổi Hai Mươi
ở tuổi hai mươi cuộc đời tươi quá những bông hoa
cùng ở tuổi hai mươi sao các em lại nhàu như lá ua
có phải quê hương buồn quá những câu ca
ai hát ru trong nắng chiều mưa sớm
cùng ở tuổi hai mươi
sao quê hương người rưc rỡ tương lai
mà quê hương mình rưng rưng nổi nhớ
ai đẩy các em xuông tận cũng đáy vưc
ngồi đếm tuổi mình ôi chỉ mới hai mươi
đưng khóc nghe em này em tuổi nhỏ
đợi đến hai mươi mà khóc một lần
ở tuổi hai mươi cuộc đời rộn rã nhưng niềm vui
sao ở tuổi hai mươi các em ngậm ngùi như sỏi đá
có phải quê hương buồn quá cứ làm thinh
những kẻ yêu nhau
ngồi nhìn nhau im lặng
ôi mắt em như cỏ rêu
mắt anh đượm màu mây khói
ở tuổi hai mươi buồn lâu đến nổi
núi cũng mòn giấc mộng sơn khê
ở tuổi hai mươi còn ai ở lại
ngồi đếm nổi buồn ở tuổi hai mươi
cùng ở tuổi hai mươi sao các em lại nhàu như lá ua
có phải quê hương buồn quá những câu ca
ai hát ru trong nắng chiều mưa sớm
cùng ở tuổi hai mươi
sao quê hương người rưc rỡ tương lai
mà quê hương mình rưng rưng nổi nhớ
ai đẩy các em xuông tận cũng đáy vưc
ngồi đếm tuổi mình ôi chỉ mới hai mươi
đưng khóc nghe em này em tuổi nhỏ
đợi đến hai mươi mà khóc một lần
ở tuổi hai mươi cuộc đời rộn rã nhưng niềm vui
sao ở tuổi hai mươi các em ngậm ngùi như sỏi đá
có phải quê hương buồn quá cứ làm thinh
những kẻ yêu nhau
ngồi nhìn nhau im lặng
ôi mắt em như cỏ rêu
mắt anh đượm màu mây khói
ở tuổi hai mươi buồn lâu đến nổi
núi cũng mòn giấc mộng sơn khê
ở tuổi hai mươi còn ai ở lại
ngồi đếm nổi buồn ở tuổi hai mươi
Giữa Những Giấc Mơ
giữa những giấc mơ và thực tại
là cả mênh mông một nổi buồn
và em một bóng hồng nhan nọ
cũng là buồn một của mênh mông
giữa những niềm tin và tuyệt vọng
là cả cơn đau rất dịu dàng
này em hãy cứ là xa lạ
để đời còn chút mộng mà tan
là cả mênh mông một nổi buồn
và em một bóng hồng nhan nọ
cũng là buồn một của mênh mông
giữa những niềm tin và tuyệt vọng
là cả cơn đau rất dịu dàng
này em hãy cứ là xa lạ
để đời còn chút mộng mà tan
Ở Một Cõi Đi Về
Tháng tư 2001
trăm năm đi chưa giáp
một vòng của tử sinh
đôi mắt giờ đã khép
nhật nguyệt tắt im lìm
người nằm im lặng ngủ
nhẹ nhàng giấc thiên thu
xôn xao ngoài cõi vắng
mấy vòng hoa tiễn đưa
ở một cõi đi về *
còn bao điều muốn nói
tôi là ai , là ai *
mà yêu quá đời này *
đời này là cát bụi *
ru ta những ngậm ngùi *
mưa hồng về biển nhớ *
nghe ra những tàn phai *
khi trái tim ngừng đập
vũ trụ cũng ngừng theo
đưa người qua cõi tạm
ngọn nắng tắt lưng đèo
mãi mãi và mãi mãi
đời ngưng vọng lời ca
từ nay là hiu quạnh
cõi trần gian bao la
* nhạc Trịnh công Sơn
trăm năm đi chưa giáp
một vòng của tử sinh
đôi mắt giờ đã khép
nhật nguyệt tắt im lìm
người nằm im lặng ngủ
nhẹ nhàng giấc thiên thu
xôn xao ngoài cõi vắng
mấy vòng hoa tiễn đưa
ở một cõi đi về *
còn bao điều muốn nói
tôi là ai , là ai *
mà yêu quá đời này *
đời này là cát bụi *
ru ta những ngậm ngùi *
mưa hồng về biển nhớ *
nghe ra những tàn phai *
khi trái tim ngừng đập
vũ trụ cũng ngừng theo
đưa người qua cõi tạm
ngọn nắng tắt lưng đèo
mãi mãi và mãi mãi
đời ngưng vọng lời ca
từ nay là hiu quạnh
cõi trần gian bao la
* nhạc Trịnh công Sơn
Quán Chiều
buổi chiêu đi qua phố
khói bụi bay mờ đường
ghé quán bia ngồi uống
hớp theo một nổi buồn
quán sá thời đổi mới
ngoài bia rượu có người
xin các em đừng phá
ngồi trên nổi buồn tôi
khói bụi bay mờ đường
ghé quán bia ngồi uống
hớp theo một nổi buồn
quán sá thời đổi mới
ngoài bia rượu có người
xin các em đừng phá
ngồi trên nổi buồn tôi
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)