Đoc bài thơ Ta Về


Tháng tư đọc lại bài thơ Ta về của Tô thùy Yên, một nhà thơ nổi tiếng của miền nam trước bảy lăm. Tác giả là nhà thơ mặc áo lính . Cuộc chiến nam bắc dai dẳng hai mươi năm, chấm dứt vào năm một chín bảy năm. Bắc quân thắng và từ đó những sĩ quan cấp úy trở lên của miền nam bị đưa vào những trai tù rải rác khắp chôn núi rừng từ nam ra bắc. Tác giả ở đó trên mười năm  Mười năm dài trong lao đông khổ sai trong đói rét tận cùng, sống sót trở về là điều hy hữu

Bài thơ hay mà đọc lên sao nghe buồn quá 
Buồn nhưng không oán , không hận thù ai cả, chỉ man mác nổi niềm của người vừa qua cuộc bể dâu. 

ta về một bóng trên đường lớn
thơ chẳng ai đề vạt áo phai
sao bỗng nghe đau mềm phế phủ
mười năm đất đá ngậm ngùi thay

Mười năm quanh quẩn trên những lối mòn đường sơn, mười năm lưu đày chốn sơn cùng thủy tận, cách biệt với xã hội bên ngoài. Ngày được thả về bước chân lên đường lộ, thấy nhà cửa thấy loài người  mà bỗng dưng ngỡ ngàng..Con đường lớn đó cũng là con đường đưa người về với gia đình với người thân với quê hương miền nam yêu dấu. Thôi nhé xin nói lời vĩnh biệt, đừng bao giờ có lại cái mười năm u ám  này

.
vĩnh biệt ta mười năm chết dấp
chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu
mười năm mặt nạm soi khe đá
ta hóa thân thành vượn cổ sơ.

Từ những núi rừng Việt bắc, đường về nam đầy nhiêu khê trắc trở vô cùng. Bắt đầu bước chân đi từ những lán trại hắt hiu nằm khuất trong màu xanh cây lá núi rưng, kẻ được thả về phải đi  trên con đường sơn đạo vắng bóng người qua, Đi qua những truông cùng phá , đi qua những núi cùng non. Đi qua những thôn bản xóm làng xơ xác như hình ảnh trăm năm trước. Đời như đóng váng xanh xao thế giới bỗng già như thể 

ta về qua những truông và phá
nép trán nhăn đùa ngọn cỏ may
ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
nghe tàn cát bụi tháng năm bay

chỉ có thế trời căm đất nún
đời im lìm đóng váng xanh xao
mười năm thế giới già trông thấy
đất bạc màu đi, đất bạc màu

Ngày đi tóc vẫn còn xanh, ngày về tóc đã điểm bạc. Mười năm lao khổ già cả đời người  Dừng chân bên đường cúi hôn một cành hoa cỏ dai, cám ơn những đóa hoa tưởng như vì ta mà nở, cám ơn  đất trời độ lượng bao dung

ta về cúi mái đầu sương điểm

nghe nặng từ tâm lương đất trời
cám ơn hoa đã vì ta nở
thế giới vui từ mỗi lẻ loi

Về  gặp lại những người thân thích, cha mẹ, anh chị em,  vợ con quay quần bên bếp lửa  Mười năm mới thấy lại một ngày này. Hạnh phúc bừng lên như ngọn lửa hồng ấm, mà sao lòng người vẫn chưa nguôi nổi oan nghiệt của cuộc bể dâu


ta về như lá rơi về cội

bếp lửa nhân quần ấm tối nay
chén rượu hồng đây đi rưới xuống
 giải oan cho cuộc biển dâu này

ta về như hạt sương trên cỏ
kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
bé bỏng thì cũng sinh dị biệt
tội tình chi lắm nữa người ơi

ta về như tứ thơ xiêu tán

trong cõi hoang đường trắng lãng quên
nhà cũ mừng còn nguyên  mái vách
nhện giăng khói ấm mối xông nền

chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn

thăm hỏi từng cây những nổi nhà
hoa bưởi hoa tằm xuân có nở
mười năm cây có nhớ người xa 

ta về dẫu phải đi chân đất

khắp thế gian này để gặp em
đau khổ riêng gì nơi gió cát
thềm nhà bụi chuối khóc thâu đêm

ta về như đứa con phung phá
khánh kiệt đời trong cuộc bể dâu
mười năm con đã già trông thấy
huống mẹ cha đèn sắp cạn dầu

con gẵm lại đời con thất bát
hứa trăm điếu một chảng làm nên
đời qua lớp lớp tàn hư huyễn
giọt lệ sương thầm khóc biến thiên

ta về như giấc mơ thần bí
tuổi nhỏ đi tìm một tối vui
trăng sáng soi hồn ta vết phỏng
tron đời nổi nhớ sáng khôn nguôi

ngồi đây nền cũ nhà hương hỏa
đọc lại bài thơ thưở thiếu thời
ai đó trong hồn ta thổn thức
vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi


Trăm năm chỉ là một thoáng . Đời người như cánh hạc vàng bay lướt qua cõi trần gian rồi mất hút.

Được thua ,thành bại, có rồi không, không rồi lại có chỉ là ảo ảnh của vô cùng

ta về như hạc vàng thương nhớ

một thưở trần gian bay lướt qua
ta tiếc đời ta sao hạn hữu
đành không nói hết cõi lòng ta

Có một lần ai đó mươn  câu thơ viết thư pháp treo giữa những vòng hoa tiễn đưa  vị đại đức vừa viên tịch như sau
 một thưở trân gian bay lướt qua
Ôi trăm năm đời người chỉ là một thoáng lướt qua thôi sao, nghe mà buồn quá  đỗi

Nổi Đau Này Còn Mãi Khôn Nguôi

dẫu tóc con bây chừ đã bạc
má mất rồi con thành trẻ mồ côi
ngày ly biệt con không về đưa tiễn
nổi đau này còn mãi khôn nguôi

                  San jose 16/10/2015

Chiều Mưa Qua Núi

khi em ở chốn thị thành
chốn an bình ngồi nghe tiếng hát
lúc đó tôi ở đầu núi
bên chân đèo ngồi ngóng tiêng chim

cùng ở tuổi thanh xuân
nhưng mỗi màu mỗi khác
em như hoa mai vàng tươi sáng
còn tôi bát ngát một màu mây

em đi về nắng vàng áo lụa
bốn mùa bay bỗng những niềm vui
nơi tôi về mịt mù cát bụi
tuổi thanh xuân sao quá mệt nhoài

chiều mưa núi người qua ướt áo
chợt thấy hiu hiu nổi nhớ nhà
nép bóng chiều buồn nhen bếp lửa
củi ướt khói cay hay lệ nhòa

giờ này nếu cùng em qua phố
ghé quán cà phê ngồi ngó mưa
mai kia mốt nọ về qua núi
thấy bóng mưa bay lại nhớ người

chỉ sợ một ngày không trở lại
mà nằm đâu đó ở rừng sâu
bao người đã chết còn rất trẻ
cuộc chiến này không nói được đâu

         Thơ một thời nhớ lại

Dù Muốn Dù Không

dù muốn dù không
chúng ta vẫn phải sống
trong cõi lưng chừng hay tận cùng đáy vực 
dưới ánh sáng lờ mờ
trong bóng tối âm u
chúng ta đứng im như loài thú
chúng ta âm thầm như cỏ cây
bao ngày tháng trôi qua
không ai còn nhớ
mặt trời mọc ở nơi nao
và tình yêu chết tự khi nào

em ơi

một ngày anh ngồi im cùng bóng tối
để thấy mình còn sống sót với thiên tai
một ngày không dám soi gương
sợ thấy mặt mình đầy rong rêu cỏ dại

em ơi
không lẽ cả cuộc đời này
chúng ta không bao giờ có lai
giấc mơ đời người

dù muốn dù không

chúng ta vẫn đợi
còn niềm tin
đá cũng nở hoa

Cỏ Hoa, Sỏi Đá, Khói, Mây, Và ....

đi qua tuổi hồn nhiên
là chạm đến cõi ưu phiền sỏi đá
đã là sỏi đá
cuộc chơi nào không dâu bể đâu em 

thả ngọn khói mong manh
thấy thiên thu tà tà rạn vỡ
cuộc đời này
đâu có gì mãi mãi muôn năm

đôi khi một đóa hoa bé nhỏ
nở bên hiên nhà
mà cả một đời người 
thương nhớ khôn nguôi

dẫu đi hết mọi con đường lưu lạc
vẫn còn một nẻo chưa qua
em ơi có nhớ
núi sông quê nhà

đời người
có bao lần 
đứng nhìn hoa bay trong gió
để thấy đời người 
cũng là một bóng hoa bay

có một hôm về bên phố chợ
nhớ một thời gồng gánh non sông
buồn tay lật mấy trang sách sử 
chợt thấy mây bay bạt cõi lòng

Em Xưa Lụa Là Phố Huế

           
có hôm ngồi bên phố chợ
cà phê khói thuốc mơ màng
từ khi gặp em bên quán
cà phê từ đó mê man

bạn bè khi không khi có
cà phê buổi có buổi không
nhiều hôm ngồi im một xó
hết tiền đành nhớ bâng khuâng

hãy cứ hồn nhiên mà sống
đời cứ vô tình mà quên
mùa xuân vì hoa mà đến
hoa tàn xuân biệt tăm

ta theo đời đi lên núi
nằm nghe sấm chớp mưa dầm
cõi đời buồn không thể nói
chập chờn trong cuộc tử sinh
                
một hôm ngồi bên sông nước
giang hà ngồi uống rượu chơi
bóng chiều chìm trong khói sóng
gặp em cứ ngỡ nhầm người

mới hay trong thời luân lạc
nổi trôi nào chẳng riêng ai
em xưa lụa là phố Huế
em giờ bạc áo sờn vai

vẫn là em người năm cũ
nói cười như chuyện ngày qua
em ơi đừng làm tôi nhớ
một thời tươi đẹp như hoa

vẫn là thì thầm câu chuyện 
ngỡ  như ngày nọ ngày kia
em ơi đừng làm tôi nhớ
một thời xưa ở quê nhà

Trong Cõi Rã Rời Mưa Nắng

( Cà phê một buổi bên vườn nhà anh T.Đ.Sơn Cước cùng Ngô Anh )
vườn hoa nhà t.đ.s.c


trong cõi nắng mưa rời rã 
phảng phất màu năm tháng tàn phai
mùa xuân lưu lại bên đời nọ
những cánh hoa thơm những dấu hài  
nhiều khi đứng lặng nhìn hoa nở
thế giới này chợt thấy hư hao
huống chi chung sống cùng thiên hạ
trong cõi bon chen những muộn phiền
nhiều khi đứng giữa trời ngắt tạnh
thấy lòai người nổi gió mưa lên

khi tóc xanh không còn xanh nữa
thấy nắng là mưa cũng chẳng buồn
bao mùa mưa nắng qua như thể
chưa từng đi đến cõi phù sinh
em và tôi cũng chưa từng gặp gỡ
bên đường sương khói của hòang hôn
dẫu đã bao lần chia tay giữa
thanh xuân rã mộng chốn hoang đường
chia tay giữa bến bờ lưu lạc 
quê nhà xa quá một trùng dương

một hôm ghé bên vườn gió thổi
có lá vàng phai mới chớm mùa
những chiếc phong linh treo ngoài mái
thoảng nghe trong gió tiếng chuông chùa
cũng giống như đời người mới đó
mà giờ như vạt nắng vào thu

               San Jose 9/14/15

Bay Theo Những Cánh Hoa

trong u tịch của tháng ngày 
chợt vọng tiếng cười xưa rạn vỡ
giật mình những cánh hoa mỏng manh
nhẹ nhàng bay trong gió
tuổi trẻ cũng bay theo
ôi những mùa xuân xưa ở Huế
em đứng ở góc nào trong phố cũ màu rêu
bàn tay nhỏ vẫy sương mù
cánh chim bay ngoài nổi nhớ
mưa mùa đông trầm ngâm một nổi buồn rất Huế
ướt cả giấc mơ

giữa cuộc đời bát ngát những chia lìa
tưởng chừng không bao giờ gặp lại 
dẫu chỉ một lần trong thế giới tàn phai

Sài Gòn Em Ơi

Sài gòn cũ
Sài gòn xưa
em về đâu đó
những con đường bụi khói như mây

Sài Gòn cũ
Sài Gòn xưa
một thời ở đó
đi về rực rỡ chiêm bao

Sài gòn bây giờ
người quen biệt tích
kiếm tìm nhau ở chốn mit mù

Sài gòn bây giờ 
những người lạ mặt
rập rình cả những giấc mơ

Sài gòn em ơi
đường chiều bóng nổi
chẳng còn ai qua chia sớt nụ cười

Sài Gòn Một Thưở

Sài gòn cơm dĩa ly trà đá
trưa buồn phố văng nhớ thương ai
quán cóc chiều xanh nghiêng chén rượu
hẻm nhỏ em về hoa nắng phai

Sài gòn ngã năm thương ngã bảy
một lần bước lạc một lần xa
chia tay em về con phố cũ
mới đó giờ đây bóng đã nhòa

Sài gòn bánh mì cà phê quán
vỉa hè ngồi nhớ bạn bè xưa
có đứa thiên thu không trở lại
còn vài ba đứa lạc trong mơ

Sài gòn bình bịch xích lô máy
yêng hùng tứ xứ bạt hồn qua
mỏi got chân đời nơi xứ lạ
lòng còn thương nhớ chốn quê xa

Sài gòn của một thời ly tán
thương người chạy lọan chốn xa xôi
ta ngược đường về qua mây nẻo
sỏi đá còn đau chuyện đổi dời

nghe nói em giờ về cố quận
đường chiều qua ải trăng mây bay
ta còn ở lại bên bờ cõi
nắng sớm đìu hiu ngọn cỏ gầy

Sài gòn của một thời tuổi trẻ
đi qua như giâc mộng phù hoa
khi đã không còn gì để nhớ
chợt thấy trang kinh ánh nguyêt tà

Hôm qua Hôm Nay Và Ngày Mai

lâu rồi phố vắng tiếng chim
người vắng tiếng cười
đời vắng những cuộc tình
cuộc tình vắng bóng những tình nhân

lâu rồi đời im tiếng nói
người cạn giấc mơ
tôi em và ngày tháng nọ
đi qua những bến bờ nắng mưa rời rã
đi qua những phố thành hoang vu rực rỡ
đi qua đi qua
cơn mê dài thế kỷ

lâu rồi là như hôm qua
là như hôm nay 
và như ngày mai