những ngày cận tết đi về
đường hoa phố thi bộn bề dấu chân
lối xưa bước lạc xuân hồng
còn trong nổi nhớ muôn trùng đã xa
Những Cuối Năm Buồn
một
ngủ mõt giấc không mộng
tỉnh ra xuân vẫn còn
hỏi thăm hoa lá cỏ
bao giờ xanh nước non
hai
về chào nhau năm mới
khi tình đã cũ rồi
ngập ngừng nâng ly rượu
thấy bóng hoa đào rơi
ngủ mõt giấc không mộng
tỉnh ra xuân vẫn còn
hỏi thăm hoa lá cỏ
bao giờ xanh nước non
hai
về chào nhau năm mới
khi tình đã cũ rồi
ngập ngừng nâng ly rượu
thấy bóng hoa đào rơi
Những mùa xuân lạ
Đêm ba mươi
đêm ba mươi lang thang ngoài phố
sáng mồng một đóng cửa ngủ vùi
thức giấc hỏi xuân qua rồi hở
ngòai sân vườn lấm tấm hoa rơi
Đón xuân
thiên hạ đón xuân đủ màu hoa lá
tụi mình đón xuân bằng két rượu bia
đêm hoang vu chứa bọn sầu lữ thứ
bao năm lưu lạc vẫn chưa về
Bóng xuân xanh
ra vườn hái mấy nhành hoa cỏ
hái thêm sương biếc ở trên cành
khi không chợt thấy chùm hoa nở
giật mình nhớ lại bóng xuân xanh
Lỡ Hẹn Mùa Xuân
mỗi năm anh hẹn về quê cũ
cùng em đi trẩy hội xuân hồng
bao lần lỡ hẹn không về được
em với mùa xuân vắng bóng anh
thiên hạ rộn ràng vui đón tết
riêng em lặng lẽ một mình qua
tháng chạp nắng vàng lên nổi nhớ
theo bước em về trong thiết tha
hoa hồng đào rụng đầy sân nhỏ
tết đã qua rồi vương vấn chi
sáng em quét lá hoa đầu ngõ
quét cả tàn phai tuổi xuân thì
này em có biết nơi anh ở
xứ lạ quê người hoa tuyết bay
anh một mình với ly rượu nhỏ
không có mùa xuân nơi chốn này
Những Cuối Năm Buồn
Cuối năm mỗi tuần nhớ lại một vài bài thơ cũ viết về cuối năm đã đăng lâu rồi
trên tạp chí Văn, Văn hoc, Thời tập, Nhân văn,Làng văn, Văn uyển, hải ngoại
Ngữ an
một
xưa viết trên trang giấy
mấy câu thơ xuân hồng
hỡi người ngang qua đó
có còn nhớ gì không
hai
rót mãi ly ruơu đời
ướp men buồn viễn xứ
cuối năm lăng lẽ ngồi
nhìn bóng chiều qua phố
ba
bước một bước đi về
giữa năm cùng tháng tận
hồn xanh dại xưa kia
bàng hoàng sương khói rụng
trên tạp chí Văn, Văn hoc, Thời tập, Nhân văn,Làng văn, Văn uyển, hải ngoại
Ngữ an
một
xưa viết trên trang giấy
mấy câu thơ xuân hồng
hỡi người ngang qua đó
có còn nhớ gì không
hai
rót mãi ly ruơu đời
ướp men buồn viễn xứ
cuối năm lăng lẽ ngồi
nhìn bóng chiều qua phố
ba
bước một bước đi về
giữa năm cùng tháng tận
hồn xanh dại xưa kia
bàng hoàng sương khói rụng
Con Đường Ly Biệt Ngày Qua
khi đi đâu biết đi hoài
ngày về mới thấy miệt mài đường xa
con đường ly biệt ngày qua
còn trong nổi nhớ cỏ hoa dăm trường
ngày về mới thấy miệt mài đường xa
con đường ly biệt ngày qua
còn trong nổi nhớ cỏ hoa dăm trường
Như Nắng Qua Đèo
tình không huyễn mông không hư
trăm năm ngó lại tan như bọt bèo
người đi như nắng qua đèo
buồn buồn để lại bóng chiều hiu hiu
trăm năm ngó lại tan như bọt bèo
người đi như nắng qua đèo
buồn buồn để lại bóng chiều hiu hiu
Pháo Hoa
che mặt trời
bịt mặt trăng
những chiếc pháo hoa
bắn lên trời
vội vàng tỏa sáng
rực rỡ sắc màu
hào quang vay mượn
một sát na
chỉ một sát na
lịm tắt
mặt trời vẫn bị che
mặt trăng biệt tích
chỉ còn bóng đêm
đen vô tận
Hoa Và Em
nở đi những cánh hoa
cho ta còn thấy
bóng em bên đời
bay đi những cánh hoa
cho ta còn nhớ
bóng em qua rồi
cho ta còn thấy
bóng em bên đời
bay đi những cánh hoa
cho ta còn nhớ
bóng em qua rồi
Trăm Năm Mong Manh
người ta thường nói
trăm năm đời người
mong manh ngắn ngủi
vậy sao không sống hết chân tình
trong cái ngắn ngủi của trăm năm
để mai kia
lỡ khi đời đoạn nổi
vĩnh biệt nhau
những xưa và cũ bớt ngậm ngùi
trăm năm đời người
mong manh ngắn ngủi
vậy sao không sống hết chân tình
trong cái ngắn ngủi của trăm năm
để mai kia
lỡ khi đời đoạn nổi
vĩnh biệt nhau
những xưa và cũ bớt ngậm ngùi
Màu Xám
phố sá bây giờ cúp điện thường xuyên
ai cũng sợ ngồi nhìn bóng tối
chưa tới tám giờ người già đi ngủ sớm
tuổi trẻ lang thang dưới ánh đèn mờ
thành phố giống như một nhà thờ
thành phố giống như bức tranh tỉnh vật
tên họa sĩ nghèo chỉ có một màu xám xịt
những người tuổi trẻ khóc tương lai
tuổi trẻ bây giờ ốm đói xanh xao
nên tình yêu cũng thiếu điều chết yểu
cơm áo mộng đời nhiều khi bức tử
hai đứa âm thầm định chít khăn sô
ôi tình yêu chỉ đếm được từng giờ
qua một ngày là mừng thêm một buổi
qua một năm là chuyện kể truyền kỳ
thời đại bây giờ ám chướng u mê
nên chúng ta hóa ra người vô vọng
đêm chờ trăng lên ngồi nhìn lại bóng
đem chờ sao lên đếm mộng trên trời
trăng sao quá xa vời
mộng cũng mỏi đường bay rã cánh
nếu cuộc sống không còn niềm hy vọng
thì lấy gì để thoi thóp ngày mai
ai cũng sợ ngồi nhìn bóng tối
chưa tới tám giờ người già đi ngủ sớm
tuổi trẻ lang thang dưới ánh đèn mờ
thành phố giống như một nhà thờ
thành phố giống như bức tranh tỉnh vật
tên họa sĩ nghèo chỉ có một màu xám xịt
những người tuổi trẻ khóc tương lai
tuổi trẻ bây giờ ốm đói xanh xao
nên tình yêu cũng thiếu điều chết yểu
cơm áo mộng đời nhiều khi bức tử
hai đứa âm thầm định chít khăn sô
ôi tình yêu chỉ đếm được từng giờ
qua một ngày là mừng thêm một buổi
qua một năm là chuyện kể truyền kỳ
thời đại bây giờ ám chướng u mê
nên chúng ta hóa ra người vô vọng
đêm chờ trăng lên ngồi nhìn lại bóng
đem chờ sao lên đếm mộng trên trời
trăng sao quá xa vời
mộng cũng mỏi đường bay rã cánh
nếu cuộc sống không còn niềm hy vọng
thì lấy gì để thoi thóp ngày mai
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)