Nụ Cười Đánh Mất

tuổi nhỏ phân phát những nu cười
đến ba nghìn thế giới vẫn hồn nhiên
đến tuổi biết ưu phiền
đi tìm một nụ cười thân tình sao hiếm quá 

những người lớn
những người đã lớn
những người đang mới lớn
đem những nụ cười đã nhận vất đi đâu
cùng với sắc màu của lá hoa
và giấc mơ xanh dại đời người
đóng cửa ngôi vườn ảo diệu
đi tìm sa mạc hoang vu
những ảo ảnh được mất
những hơn thua
và những lụi tàn

trái đất ngày càng già
bởi loài người hóa hung dữ
con người nhỏ bé
ám sát cả càn khôn

Thơ Phù Vân

quãy hai nhành sương khói
về trên ngọn cỏ hoa
thơ treo đầy vách đá
mấy mùa mây trắng qua

Mở Cửa Thành Xưa

mở cửa thành xưa đợi em về
tôi đã đợi mấy ngàn năm sau đó
kể từ khi em không còn là quận chúa
sông nước buồn hoang phế mấy giấc mơ

Lá Tháng Giêng

về hỏi lá tháng giêng
tình còn xanh mấy thưở
vạt nắng vàng bên hiên
hiu hiu màu khói nhớ
lênh đênh trong mắt nọ
nhạt nhòa trong mắt ai

về hỏi lá tháng giêng
xanh chi màu thơ dại
mưa đôi khi rất lạ
phất phơ tự mắt người

Hoa Tháng Mười Hai

hoa tháng mười hai nở
thấy lại xuân nghìn xưa
em người muôn năm cũ
khuất lấp đến bao giờ

mùa xuân không chờ đợi
vẫn đến vẫn qua
còn em suốt đời trông ngóng
sao không thấy quay về

hoa tháng mười hai nở
ly rượu đỏ men sầu
người mang tình biệt xứ
có nhớ gì ngàn sau

Nghe Những Tàn Phai

đôi khi thấy trên cành cây ngọn cỏ
mỗi cánh hoa là một bóng hồng nhan
nhiều khi thấy trên màu áo nọ
mấy mùa xuân hạ đã phai tàn

Tình Buồn Như Ca Dao

tưởng giếng sâu em thả sợi dây dài
ai ngờ giếng cạn em tiếc hoài sơi dây
Hai câu ca dao lục bát biến thể nghe như tiếng thở dài rười rượi buồn lây lất cả một mối tình
Tưởng giếng sâu mà chưa thả sơi dây , chút hut hẫng cũng chưa có gì trầm trọng. Thả sợi dây xong mới biết đã  lầm rồi làm chết cả niềm tin. Mộng tưởng bao giờ cũng xanh mà thực tai lại là tê tái
Đó cũng là nổi niềm chung của người thời đại bây giờ.Thời đại Thúy Kiều không đoan kết.

Năm tháng đi qua nổi buồn còn ở lại  Phải chi ngày đó, phải chi ...Lại nghe ca dao ai hát
Hình như có mùi hương hoa bưởi thoang thoảng bên vườn. Một mùi hương xưa.
trèo lên cây bưởi hái hoa
bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
em lấy chồng rồi anh tiếc lắm thay

Em lấy chồng rồi đâu phải riêng chi mình anh tiếc mà em lại là người nuối tiếc khôn nguôi
Sao anh không hỏi những ngày em còn không
Biết em có thương không mà hỏi, lỡ hỏi rồi mà không được thì sao. Thôi cứ giữ trong lòng mối tình như hương hoa bưởi  mà có khi vương vấn.cả đời người
ao em vạt tím ngàn sim
nửa nao nức gọi nửa im lặng chờ
yêu nhau từ độ bao giờ
gặp đây giả bộ khói hờ hững bay
                                  Phạm thiên Thư
Khói hờ hững bay tưởng tan biến đâu đó bên trời, ai ngờ lại chìm sâu trong đáy mắt .Ca dao xưa bây giờ không còn nghe ai hát nhưng mỗi lần nhìn hoa bưởi trắng nở bên vườn nhà lại nhớ đến tình xưa..
tình xanh như khói mọc
xưa kia trên cánh đồng 
tình giờ như khói tỏa
lan buồn mấy bến sông
                         Ngữ An


Ngoài Phố Mùa Đông

sơ cõi lòng buốt giá
theo hoa tuyết đầu mùa
con tim đành nhúm lửa
hơ  ấm chuyện tình xưa

Tuổi Thơ Tuổi Trẻ Quê Huong

tuổi nhỏ thích những ngày tết đến
tuổi trẻ lại thích những mùa xuân
những ngày tết 
tuổi nhỏ hồn nhiên cười nói,
nhưng mùa xuân của tuổi trẻ 
đôi khi lại bâng khuâng mơ màng.
tuổi nhỏ nhìn những nụ hoa mới chớm
nôn nao nhớ những đồng tiền mừng tuổi.
tuổi trẻ nhìn những nụ hoa mới nở 
có khi lai nhớ đến một vài khuôn mặt lạ quen
bây giờ hoa vẫn nở và những mùa xuân lại về
nhưng nụ cười của mỗi người giờ như thiếu vắng.
đời sống hình như mỗi ngày mỗi nặng nổi buồn hơn

ai cũng có một thời là tuổi thơ

một thời là tuổi trẻ
để thương để nhớ.
cũng như ai cũng có một quê hương để sống ,để chết 
và để quay về.
điều đó không ngoại trừ ai.

Tình Như Khói

ngày chia tay với đêm
hẹn ngày mai trở lại
tôi chia tay cùng em
thầm nói lời hạnh ngộ

ngày lại về qua đó
nắng vẫn vàng mênh mông
em vẫn còn ngóng đợi
tình như khói qua sông

Khi Còn Thơ Dại

khi còn thơ dại này em
hồn nhiên mắt biếc chưa len khói buồn
giống như lá cỏ bên vườn
còn chưa nhuốm bụi đoạn trường thế thôi

khi còn thơ dại này tôi
lòng xanh như nước nguồn khơi mới về
niêm tin xanh quá đôi bờ
dòng đời chảy xiết chết từ hôm nao

Chỉ Có Cơn Say Là Thật

khi mô tụi bây ngồi nhậu
nhớ uống giùm tao một ly
một chai một thùng một két
nhậu cho say đã mới về

về là về nhà với vợ
say rồi đâu biết về đâu
chập chờn giữa say và tỉnh
ngỡ mình còn ở nơi nao

nơi nao là nơi nào đó
các em tiếp thị xuân hồng
dịu dàng vây quanh cuộc rượu
diễn tuồng sân khấu cải lương

đời người cũng là vở kịch
mỗi người là một diễn viên
chỉ có cơn say là thật
tỉnh ra lại thấy rất phiền