xưa chép tâm kinh vào nắng nhạt
nhìn ra thế giới trải đầy hoa
mười năm loạn thế đời lưu lạc
trở lại vườn xưa nắng đã nhòa
Nghìn trùng
phố ở phương đông
phố ở phương tây
người ở bên kia
ta ở bên này
đành đoạn mười năm không gâp
mười năm buồn không hay
phố ở phương tây
người ở bên kia
ta ở bên này
đành đoạn mười năm không gâp
mười năm buồn không hay
Còn Chút Hương Hoa
tôi trồng cây cho đời thêm xanh
tôi trồng hoa cho hương cuộc tình
dù đời không hẹn tình tan biến
tôi cũng còn hoa lá trong tim
như cây xanh đời người qua mau
hương hoa bay tình ngày xưa đâu
tôi trồng hoa cho hương cuộc tình
dù đời không hẹn tình tan biến
tôi cũng còn hoa lá trong tim
như cây xanh đời người qua mau
hương hoa bay tình ngày xưa đâu
Cuộc Về
tịnh lòng như đá
một ngày cũng qua
vọng tâm như gió
trăm năm cũng là
người về nghiêng bóng
bên bờ tử sinh
cuộc chơi như có
cuộc về như không
cuộc chơi như đá
cuộc về như hoa
một ngày cũng qua
vọng tâm như gió
trăm năm cũng là
người về nghiêng bóng
bên bờ tử sinh
cuộc chơi như có
cuộc về như không
cuộc chơi như đá
cuộc về như hoa
Bến Bờ
bến nào là quán trọ
lưu trú bóng hồng nhan
này em cơn mưa nhỏ
chiều nao qua đại ngàn
bến đời là sóng nổi
dạt xô mộng xuân thì
này em trăm năm nọ
áo hoa lạc lối về
lưu trú bóng hồng nhan
này em cơn mưa nhỏ
chiều nao qua đại ngàn
bến đời là sóng nổi
dạt xô mộng xuân thì
này em trăm năm nọ
áo hoa lạc lối về
Bài Lục Bát Cho Em
đời không xanh nổi mây trời
để em tuổi nhỏ làm người bâng khuâng
tôi xin làm lá mùa xuân
cho em xanh lại cõi lòng năm xưa
đời không như ý bao giờ
để em tuổi nhỏ ngóng chờ chiêm bao
tôi xin làm ánh trăng sao
cho em giấc mộng ngày nào đã qua
đời không phảng phất hương hoa
để em tuổi nhỏ hát ca muộn màng
tôi xin làm giọt sương tàn
cho hoa lá cỏ vẫn còn ngát hương
đời không là cõi thiên đường
để em tuổi nhỏ biết buồn trần gian
lấy đâu cuộc sống bình an
mà xin đền lại cho em bây giờ
để em tuổi nhỏ làm người bâng khuâng
tôi xin làm lá mùa xuân
cho em xanh lại cõi lòng năm xưa
đời không như ý bao giờ
để em tuổi nhỏ ngóng chờ chiêm bao
tôi xin làm ánh trăng sao
cho em giấc mộng ngày nào đã qua
đời không phảng phất hương hoa
để em tuổi nhỏ hát ca muộn màng
tôi xin làm giọt sương tàn
cho hoa lá cỏ vẫn còn ngát hương
đời không là cõi thiên đường
để em tuổi nhỏ biết buồn trần gian
lấy đâu cuộc sống bình an
mà xin đền lại cho em bây giờ
hãy nhìn cuộc đời
tình cờ mà gặp gỡ
vội vàng mà chia tay
ánh mắt ai ngày nọ
nói ra những lời này
đừng ngạc nhiên khi thấy em cầm điếu thuốc
mà thả khói rất xanh
có gì đâu phải không anh
thà khói thuốc làm cay mắt mình
còn hơn khói đời làm chin đỏ
và những ngày ngồi bên quán nhỏ
phin cà phê rỏ những giọt nước mắt đen
đừng ngạc nhiên khi thấy bóng em
chập chờn trong đó
đã từ lâu đời sống đắng lắm rồi
những chiều ngồi nghe lòng chơi vơi
ly rượu nào chín đỏ sầu xưa
đừng ngạc nhiên khi thấy bước em về
tay đời nghiêng sầu đổ xuống
cuộc đời này anh có thấy không
cả một lòng sầu vô lượng
thì một vài ly rượu nhỏ
làm sao chuốc vô lượng sầu
đừng ngạc nhiên khi thấy trong đêm vắng canh dài
có dáng em ngồi im bên cửa sổ
đời sống bao năm là chờ đợi
em đợi chờ hoài nên lòng hóa là đêm
đừng ngạc nhiên khi thấy em rong chơi ngoài phố
những sáng nắng hồng những chiều mưa giăng
đời sống bao năm là một cuộc kiếm tìm
em tìm mãi đời mình mà không thấy
đừng nhớ gì em
ngày xưa hiền ngoan như lá cỏ
rụt rè như chim muông
một ngọn gió cũng sợ bay làn tóc
một cành mây cũng sợ mắt đời buồn
đừng ngạc nhiên khi thấy em bây giờ
đốt thuốc cho đời thêm hư ảo
uống cà phê cho môi đắng giọt sẫu
đừng ngạc nhiên mà hỏi vì sao
hãy nhìn cuộc đời mình đang sống
vội vàng mà chia tay
ánh mắt ai ngày nọ
nói ra những lời này
đừng ngạc nhiên khi thấy em cầm điếu thuốc
mà thả khói rất xanh
có gì đâu phải không anh
thà khói thuốc làm cay mắt mình
còn hơn khói đời làm chin đỏ
và những ngày ngồi bên quán nhỏ
phin cà phê rỏ những giọt nước mắt đen
đừng ngạc nhiên khi thấy bóng em
chập chờn trong đó
đã từ lâu đời sống đắng lắm rồi
những chiều ngồi nghe lòng chơi vơi
ly rượu nào chín đỏ sầu xưa
đừng ngạc nhiên khi thấy bước em về
tay đời nghiêng sầu đổ xuống
cuộc đời này anh có thấy không
cả một lòng sầu vô lượng
thì một vài ly rượu nhỏ
làm sao chuốc vô lượng sầu
đừng ngạc nhiên khi thấy trong đêm vắng canh dài
có dáng em ngồi im bên cửa sổ
đời sống bao năm là chờ đợi
em đợi chờ hoài nên lòng hóa là đêm
đừng ngạc nhiên khi thấy em rong chơi ngoài phố
những sáng nắng hồng những chiều mưa giăng
đời sống bao năm là một cuộc kiếm tìm
em tìm mãi đời mình mà không thấy
đừng nhớ gì em
ngày xưa hiền ngoan như lá cỏ
rụt rè như chim muông
một ngọn gió cũng sợ bay làn tóc
một cành mây cũng sợ mắt đời buồn
đừng ngạc nhiên khi thấy em bây giờ
đốt thuốc cho đời thêm hư ảo
uống cà phê cho môi đắng giọt sẫu
đừng ngạc nhiên mà hỏi vì sao
hãy nhìn cuộc đời mình đang sống
Đời Bỗng Nghẹn Ngọn Đèn Xanh Đỏ
một ngày anh mấy lần qua phố
mấy ngã ba đường mấy ngã tư
đời bỗng nghẹn ngọn đèn xanh đỏ
lạc bóng em trong cõi xa mờ
anh dõi mắt tìm quanh thiên hạ
mà nghe năm tháng cứ phai dần
cất tiếng gọi khan vào cõi vắng
đất trời đồng vọng tiếng hư không
từng ngày anh lại về qua phố
mấy ngã tư đường mấy ngã ba
chợt thấy nổi buồn chia tứ hướng
tám phương còn lại vẫy tay chào
mấy ngã ba đường mấy ngã tư
đời bỗng nghẹn ngọn đèn xanh đỏ
lạc bóng em trong cõi xa mờ
anh dõi mắt tìm quanh thiên hạ
mà nghe năm tháng cứ phai dần
cất tiếng gọi khan vào cõi vắng
đất trời đồng vọng tiếng hư không
từng ngày anh lại về qua phố
mấy ngã tư đường mấy ngã ba
chợt thấy nổi buồn chia tứ hướng
tám phương còn lại vẫy tay chào
rêu xanh bụi đỏ
kẻ sĩ đạp xe rong phố chợ
đêm về thắp nến dọi chiêm bao
mộng đời mới có ngày hôm trước
bây giờ ngó lại đã hư hao
đời sống nọ vẫn còn mệt mỏi
những giấc mơ cơm áo vật vờ
một bóng hồng nhan khi nhớ lại
chỉ là thấp thoáng của câu thơ
kẻ sĩ ngồi ôm đàn mà hát
trong bóng chiều xanh một nổi buồn
này em hãy cứ về đâu đó
cũng là hoa lá của quê hương
kẻ khó bán nhà đi giữa chợ
bán thêm mộng mị kiếp con người
mai kia em có về qua đó
rêu xanh bụi đỏ đã xa rồi
đêm về thắp nến dọi chiêm bao
mộng đời mới có ngày hôm trước
bây giờ ngó lại đã hư hao
đời sống nọ vẫn còn mệt mỏi
những giấc mơ cơm áo vật vờ
một bóng hồng nhan khi nhớ lại
chỉ là thấp thoáng của câu thơ
kẻ sĩ ngồi ôm đàn mà hát
trong bóng chiều xanh một nổi buồn
này em hãy cứ về đâu đó
cũng là hoa lá của quê hương
kẻ khó bán nhà đi giữa chợ
bán thêm mộng mị kiếp con người
mai kia em có về qua đó
rêu xanh bụi đỏ đã xa rồi
Hồn treo trên những ....
những người đến những người đi
hồn treo trên những chén ly rượu sầu
giấc mơ khanh tướng công hầu
lụi tàn khói thuốc trên đầu ngón tay
cuộc chơi cơm áo hao gầy
cuộc về sỏi đá nhốt đầy chiêm bao
hồn treo trên những chén ly rượu sầu
giấc mơ khanh tướng công hầu
lụi tàn khói thuốc trên đầu ngón tay
cuộc chơi cơm áo hao gầy
cuộc về sỏi đá nhốt đầy chiêm bao
với Đoàn Hồng Nhật
uống rượu bên bờ sông Thanh Đa
sáng đến giảng đuờng chiều ghé bạn
gầy lên cuộc rượu đến tàn khuya
giang hồ lãng tử thời phiêu bạt
giờ còn sót lại một mình mi
râu tóc xưa bây chừ đã bạc
đường đời vạn nẻo bước về qua
khi chén rượu tràn sầu lữ thứ
đốt lửa trầm ngâm một chung trà
xưa cà phê ngồi đồng quán sá
còn có cô chủ nhỏ mà nhìn
giờ uống rượu mà không có bạn
tháng ngày trống trải thấy buồn tênh
mỗi một hai ngày bày một cuộc
bạn bè quen quá hóa như thân
gặp nhau cứ uống cho say đã
gõ chén ly ca khúc biệt hành
mi như sông nước mênh mang chảy
còn ta hạt bụi bay muôn phương
gặp nhau bên bến giang hà nọ
rượu rót tràn ly cạn hồ trường
nói với tài hoa mà lỡ vận
trăm năm thôi nhé chỉ là mơ
nâng ly cạn chén cười ha hả
đời có khi là chẳng có chi
Tháng 10/2012
gầy lên cuộc rượu đến tàn khuya
giang hồ lãng tử thời phiêu bạt
giờ còn sót lại một mình mi
râu tóc xưa bây chừ đã bạc
đường đời vạn nẻo bước về qua
khi chén rượu tràn sầu lữ thứ
đốt lửa trầm ngâm một chung trà
xưa cà phê ngồi đồng quán sá
còn có cô chủ nhỏ mà nhìn
giờ uống rượu mà không có bạn
tháng ngày trống trải thấy buồn tênh
mỗi một hai ngày bày một cuộc
bạn bè quen quá hóa như thân
gặp nhau cứ uống cho say đã
gõ chén ly ca khúc biệt hành
mi như sông nước mênh mang chảy
còn ta hạt bụi bay muôn phương
gặp nhau bên bến giang hà nọ
rượu rót tràn ly cạn hồ trường
nói với tài hoa mà lỡ vận
trăm năm thôi nhé chỉ là mơ
nâng ly cạn chén cười ha hả
đời có khi là chẳng có chi
Tháng 10/2012
Nguyễn văn Quang-người bạn Bến Tre
quê bạn ở miền tây nam bộ
xứ Bến Tre xanh ngát bóng dừa
những đêm trăng sáng qua thôn xóm
xuồng chèo ba lá lạc trong mơ
vườn ai cam quýt đơm đầy trái
lúa chín vàng ươm những cánh đồng
tôm cá theo mùa con nước nổi
ghe thương hồ về đậu kín sông
ở đây cơm áo không lo thiếu
chỉ lo cuộc rượu sợ không đầy
ta có mười năm đi phiêu bạt
mấy miền lục tỉnh bước qua đây
dân đất nam bộ thường chân chất
mến khách như mến những người thân
lai rai rươu rót tràn ra chén
chưa say men rượu đã say tình
bây giờ xa quá miền châu thổ
bốn mùa hoa trái ngát hương thơm
ngươi ở Sài gòn ta ở Mỹ
ở nơi nào mà không nhớ quê hương
xứ Bến Tre xanh ngát bóng dừa
những đêm trăng sáng qua thôn xóm
xuồng chèo ba lá lạc trong mơ
vườn ai cam quýt đơm đầy trái
lúa chín vàng ươm những cánh đồng
tôm cá theo mùa con nước nổi
ghe thương hồ về đậu kín sông
ở đây cơm áo không lo thiếu
chỉ lo cuộc rượu sợ không đầy
ta có mười năm đi phiêu bạt
mấy miền lục tỉnh bước qua đây
dân đất nam bộ thường chân chất
mến khách như mến những người thân
lai rai rươu rót tràn ra chén
chưa say men rượu đã say tình
bây giờ xa quá miền châu thổ
bốn mùa hoa trái ngát hương thơm
ngươi ở Sài gòn ta ở Mỹ
ở nơi nào mà không nhớ quê hương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)