tình cờ mà gặp gỡ
vội vàng mà chia tay
ánh mắt ai ngày nọ
nói ra những lời này
đừng ngạc nhiên khi thấy em cầm điếu thuốc
mà thả khói rất xanh
có gì đâu phải không anh
thà khói thuốc làm cay mắt mình
còn hơn khói đời làm chin đỏ
và những ngày ngồi bên quán nhỏ
phin cà phê rỏ những giọt nước mắt đen
đừng ngạc nhiên khi thấy bóng em
chập chờn trong đó
đã từ lâu đời sống đắng lắm rồi
những chiều ngồi nghe lòng chơi vơi
ly rượu nào chín đỏ sầu xưa
đừng ngạc nhiên khi thấy bước em về
tay đời nghiêng sầu đổ xuống
cuộc đời này anh có thấy không
cả một lòng sầu vô lượng
thì một vài ly rượu nhỏ
làm sao chuốc vô lượng sầu
đừng ngạc nhiên khi thấy trong đêm vắng canh dài
có dáng em ngồi im bên cửa sổ
đời sống bao năm là chờ đợi
em đợi chờ hoài nên lòng hóa là đêm
đừng ngạc nhiên khi thấy em rong chơi ngoài phố
những sáng nắng hồng những chiều mưa giăng
đời sống bao năm là một cuộc kiếm tìm
em tìm mãi đời mình mà không thấy
đừng nhớ gì em
ngày xưa hiền ngoan như lá cỏ
rụt rè như chim muông
một ngọn gió cũng sợ bay làn tóc
một cành mây cũng sợ mắt đời buồn
đừng ngạc nhiên khi thấy em bây giờ
đốt thuốc cho đời thêm hư ảo
uống cà phê cho môi đắng giọt sẫu
đừng ngạc nhiên mà hỏi vì sao
hãy nhìn cuộc đời mình đang sống
Đời Bỗng Nghẹn Ngọn Đèn Xanh Đỏ
một ngày anh mấy lần qua phố
mấy ngã ba đường mấy ngã tư
đời bỗng nghẹn ngọn đèn xanh đỏ
lạc bóng em trong cõi xa mờ
anh dõi mắt tìm quanh thiên hạ
mà nghe năm tháng cứ phai dần
cất tiếng gọi khan vào cõi vắng
đất trời đồng vọng tiếng hư không
từng ngày anh lại về qua phố
mấy ngã tư đường mấy ngã ba
chợt thấy nổi buồn chia tứ hướng
tám phương còn lại vẫy tay chào
mấy ngã ba đường mấy ngã tư
đời bỗng nghẹn ngọn đèn xanh đỏ
lạc bóng em trong cõi xa mờ
anh dõi mắt tìm quanh thiên hạ
mà nghe năm tháng cứ phai dần
cất tiếng gọi khan vào cõi vắng
đất trời đồng vọng tiếng hư không
từng ngày anh lại về qua phố
mấy ngã tư đường mấy ngã ba
chợt thấy nổi buồn chia tứ hướng
tám phương còn lại vẫy tay chào
rêu xanh bụi đỏ
kẻ sĩ đạp xe rong phố chợ
đêm về thắp nến dọi chiêm bao
mộng đời mới có ngày hôm trước
bây giờ ngó lại đã hư hao
đời sống nọ vẫn còn mệt mỏi
những giấc mơ cơm áo vật vờ
một bóng hồng nhan khi nhớ lại
chỉ là thấp thoáng của câu thơ
kẻ sĩ ngồi ôm đàn mà hát
trong bóng chiều xanh một nổi buồn
này em hãy cứ về đâu đó
cũng là hoa lá của quê hương
kẻ khó bán nhà đi giữa chợ
bán thêm mộng mị kiếp con người
mai kia em có về qua đó
rêu xanh bụi đỏ đã xa rồi
đêm về thắp nến dọi chiêm bao
mộng đời mới có ngày hôm trước
bây giờ ngó lại đã hư hao
đời sống nọ vẫn còn mệt mỏi
những giấc mơ cơm áo vật vờ
một bóng hồng nhan khi nhớ lại
chỉ là thấp thoáng của câu thơ
kẻ sĩ ngồi ôm đàn mà hát
trong bóng chiều xanh một nổi buồn
này em hãy cứ về đâu đó
cũng là hoa lá của quê hương
kẻ khó bán nhà đi giữa chợ
bán thêm mộng mị kiếp con người
mai kia em có về qua đó
rêu xanh bụi đỏ đã xa rồi
Hồn treo trên những ....
những người đến những người đi
hồn treo trên những chén ly rượu sầu
giấc mơ khanh tướng công hầu
lụi tàn khói thuốc trên đầu ngón tay
cuộc chơi cơm áo hao gầy
cuộc về sỏi đá nhốt đầy chiêm bao
hồn treo trên những chén ly rượu sầu
giấc mơ khanh tướng công hầu
lụi tàn khói thuốc trên đầu ngón tay
cuộc chơi cơm áo hao gầy
cuộc về sỏi đá nhốt đầy chiêm bao
với Đoàn Hồng Nhật
uống rượu bên bờ sông Thanh Đa
sáng đến giảng đuờng chiều ghé bạn
gầy lên cuộc rượu đến tàn khuya
giang hồ lãng tử thời phiêu bạt
giờ còn sót lại một mình mi
râu tóc xưa bây chừ đã bạc
đường đời vạn nẻo bước về qua
khi chén rượu tràn sầu lữ thứ
đốt lửa trầm ngâm một chung trà
xưa cà phê ngồi đồng quán sá
còn có cô chủ nhỏ mà nhìn
giờ uống rượu mà không có bạn
tháng ngày trống trải thấy buồn tênh
mỗi một hai ngày bày một cuộc
bạn bè quen quá hóa như thân
gặp nhau cứ uống cho say đã
gõ chén ly ca khúc biệt hành
mi như sông nước mênh mang chảy
còn ta hạt bụi bay muôn phương
gặp nhau bên bến giang hà nọ
rượu rót tràn ly cạn hồ trường
nói với tài hoa mà lỡ vận
trăm năm thôi nhé chỉ là mơ
nâng ly cạn chén cười ha hả
đời có khi là chẳng có chi
Tháng 10/2012
gầy lên cuộc rượu đến tàn khuya
giang hồ lãng tử thời phiêu bạt
giờ còn sót lại một mình mi
râu tóc xưa bây chừ đã bạc
đường đời vạn nẻo bước về qua
khi chén rượu tràn sầu lữ thứ
đốt lửa trầm ngâm một chung trà
xưa cà phê ngồi đồng quán sá
còn có cô chủ nhỏ mà nhìn
giờ uống rượu mà không có bạn
tháng ngày trống trải thấy buồn tênh
mỗi một hai ngày bày một cuộc
bạn bè quen quá hóa như thân
gặp nhau cứ uống cho say đã
gõ chén ly ca khúc biệt hành
mi như sông nước mênh mang chảy
còn ta hạt bụi bay muôn phương
gặp nhau bên bến giang hà nọ
rượu rót tràn ly cạn hồ trường
nói với tài hoa mà lỡ vận
trăm năm thôi nhé chỉ là mơ
nâng ly cạn chén cười ha hả
đời có khi là chẳng có chi
Tháng 10/2012
Nguyễn văn Quang-người bạn Bến Tre
quê bạn ở miền tây nam bộ
xứ Bến Tre xanh ngát bóng dừa
những đêm trăng sáng qua thôn xóm
xuồng chèo ba lá lạc trong mơ
vườn ai cam quýt đơm đầy trái
lúa chín vàng ươm những cánh đồng
tôm cá theo mùa con nước nổi
ghe thương hồ về đậu kín sông
ở đây cơm áo không lo thiếu
chỉ lo cuộc rượu sợ không đầy
ta có mười năm đi phiêu bạt
mấy miền lục tỉnh bước qua đây
dân đất nam bộ thường chân chất
mến khách như mến những người thân
lai rai rươu rót tràn ra chén
chưa say men rượu đã say tình
bây giờ xa quá miền châu thổ
bốn mùa hoa trái ngát hương thơm
ngươi ở Sài gòn ta ở Mỹ
ở nơi nào mà không nhớ quê hương
xứ Bến Tre xanh ngát bóng dừa
những đêm trăng sáng qua thôn xóm
xuồng chèo ba lá lạc trong mơ
vườn ai cam quýt đơm đầy trái
lúa chín vàng ươm những cánh đồng
tôm cá theo mùa con nước nổi
ghe thương hồ về đậu kín sông
ở đây cơm áo không lo thiếu
chỉ lo cuộc rượu sợ không đầy
ta có mười năm đi phiêu bạt
mấy miền lục tỉnh bước qua đây
dân đất nam bộ thường chân chất
mến khách như mến những người thân
lai rai rươu rót tràn ra chén
chưa say men rượu đã say tình
bây giờ xa quá miền châu thổ
bốn mùa hoa trái ngát hương thơm
ngươi ở Sài gòn ta ở Mỹ
ở nơi nào mà không nhớ quê hương
Bạn Bè Mấy Đứa
Nguyễn thanh Đức
trong một đám bạn bè
rong chơi và trẩy mộng
mi là thằng hư nhất
lấy vợ ba lần ..thôi
Nguyễn hồng Hàm
mới nửa cuộc đời người
giờ nửa quên nửa nhớ
nhiều khi đứng giữa đường
quên lối về chốn cũ
Trần văn Lương
trở về căn nhà nhỏ
trên núi đồi Nam Giao
châm bình trà ngồi kể
chuyện đời người hư hao
Ngô ngọc Anh
một xi rượu cây lý
dĩa gỏi vịt Thanh Đa
mi với tao ngồi nhậu
mấy mươi năm vừa qua
Nguyễn Hữu Anh Tài
ngồi nghe mi nói chuyện
thiên hạ cười như say
cùng một câu chuyện kể
có chút gì bi ai
Trần Thạnh
thiên hạ bao nhiêu kẻ
muốn cuộc sống như mi
rong chơi cùng bằng hữu
văn thơ với rượu chè
Trần văn Thanh
rất hiền và ít nói
thích tụ họp bạn bè
một tuần dăm ba cuộc
nhậu nhẹt và tiến lên
Đoàn Hồng Nhật
đứng ở giữa giảng đường
trang nghiêm và đạo mạo
ngồi nhậu với bạn bè
thân tình và bạt mạng
Đặng Minh Trí
mi với Cái văn Lang
thân nhau như huynh đệ
tình bạn mấy mươi năm
đáng cho người kính nể
Cái văn Lang
quán treo lồng đèn đỏ
ở cạnh bên hông nhà
mi với tao ngồi uống
cà phê quên lối về
Lê đình Tưởng
ai cũng nói ban hiền
nụ cười như ông địa
trời cho có chút tiền
để làm vài việc nghĩa
Trương văn Tuấn
vác ba lô lên núi
ba năm chửa thấy về
những đêm sâu hoang dại
nhớ nội thành vườn khuya
Nguyễn văn Quang
lạc giữa đám bạn Huế
răng mô rứa thân tình
là cái hồn chân chất
dân miệt vườn Cửu Long
trong một đám bạn bè
rong chơi và trẩy mộng
mi là thằng hư nhất
lấy vợ ba lần ..thôi
Nguyễn hồng Hàm
mới nửa cuộc đời người
giờ nửa quên nửa nhớ
nhiều khi đứng giữa đường
quên lối về chốn cũ
Trần văn Lương
trở về căn nhà nhỏ
trên núi đồi Nam Giao
châm bình trà ngồi kể
chuyện đời người hư hao
Ngô ngọc Anh
một xi rượu cây lý
dĩa gỏi vịt Thanh Đa
mi với tao ngồi nhậu
mấy mươi năm vừa qua
Nguyễn Hữu Anh Tài
ngồi nghe mi nói chuyện
thiên hạ cười như say
cùng một câu chuyện kể
có chút gì bi ai
Trần Thạnh
thiên hạ bao nhiêu kẻ
muốn cuộc sống như mi
rong chơi cùng bằng hữu
văn thơ với rượu chè
Trần văn Thanh
rất hiền và ít nói
thích tụ họp bạn bè
một tuần dăm ba cuộc
nhậu nhẹt và tiến lên
Đoàn Hồng Nhật
đứng ở giữa giảng đường
trang nghiêm và đạo mạo
ngồi nhậu với bạn bè
thân tình và bạt mạng
Đặng Minh Trí
mi với Cái văn Lang
thân nhau như huynh đệ
tình bạn mấy mươi năm
đáng cho người kính nể
Cái văn Lang
quán treo lồng đèn đỏ
ở cạnh bên hông nhà
mi với tao ngồi uống
cà phê quên lối về
Lê đình Tưởng
ai cũng nói ban hiền
nụ cười như ông địa
trời cho có chút tiền
để làm vài việc nghĩa
Trương văn Tuấn
vác ba lô lên núi
ba năm chửa thấy về
những đêm sâu hoang dại
nhớ nội thành vườn khuya
Nguyễn văn Quang
lạc giữa đám bạn Huế
răng mô rứa thân tình
là cái hồn chân chất
dân miệt vườn Cửu Long
Khi Còn Thanh Thản Một Mình
khi còn thanh thản một mình
dạ thưa cuộc sống vẫn thường thảnh thơi
sáng ngồi gõ nhịp cà phê
chiều nương quán khách uống ly rượu nồng
cám ơn trời đất thánh thần
cho con cứ mãi lạc lầm chốn vui
chớ nên lạc trong tình người
dẫu không bầm dập cũng khờ khạo thôi
cái khôn cái dại trong đời
lú trong ánh mắt nụ cười thế gian
từ ngày cưới vợ sanh con
dạ thưa cuộc sống hết còn thảnh thơi
phin cà phê nhớ quán ngồi
ly bia chén rượu nhớ thời độc thân
khi còn thanh thản một mình
dạ thưa đời nọ biết tìm nơi đâu
dạ thưa cuộc sống vẫn thường thảnh thơi
sáng ngồi gõ nhịp cà phê
chiều nương quán khách uống ly rượu nồng
cám ơn trời đất thánh thần
cho con cứ mãi lạc lầm chốn vui
chớ nên lạc trong tình người
dẫu không bầm dập cũng khờ khạo thôi
cái khôn cái dại trong đời
lú trong ánh mắt nụ cười thế gian
từ ngày cưới vợ sanh con
dạ thưa cuộc sống hết còn thảnh thơi
phin cà phê nhớ quán ngồi
ly bia chén rượu nhớ thời độc thân
khi còn thanh thản một mình
dạ thưa đời nọ biết tìm nơi đâu
Những Hoàng Hôn Ở Huế
ai thắp nén nhang ngoài ngõ vắng
trong bóng chiều thơm một nổi buồn
một ngày thấp thoáng khuất đầu núi
một ngày sương khói thấm hoàng hôn
thắp nén nhang đi dọc bờ sông
như người xưa một lần qua đó
dâng tạ thần linh một mái chùa
em gái Kim Long hái hoa cúng Phật
hoa bên vườn nở ngát trang kinh
đêm Thọ Xương chờ tiếng chuông Thiên Mụ
chén trà sương sớm đón bình minh
thắp nén nhang đi lên thượng nguồn
qua những núi đồi qua thôn xóm
ngó núi sông biêng biếc nổi niềm
không biết người sau khi qua đó
có còn thương nhớ đến tiền nhân
những hoàng hôn ở Huế
thơm mùi nhang khói xưa
trong bóng chiều thơm một nổi buồn
một ngày thấp thoáng khuất đầu núi
một ngày sương khói thấm hoàng hôn
thắp nén nhang đi dọc bờ sông
như người xưa một lần qua đó
dâng tạ thần linh một mái chùa
em gái Kim Long hái hoa cúng Phật
hoa bên vườn nở ngát trang kinh
đêm Thọ Xương chờ tiếng chuông Thiên Mụ
chén trà sương sớm đón bình minh
thắp nén nhang đi lên thượng nguồn
qua những núi đồi qua thôn xóm
ngó núi sông biêng biếc nổi niềm
không biết người sau khi qua đó
có còn thương nhớ đến tiền nhân
những hoàng hôn ở Huế
thơm mùi nhang khói xưa
VƯỜN KHUYA
nơi chốn này là hoa cỏ
nở thơm những tháng ngày
nơi chốn này là bụi đỏ
đưa người về chốn chân mây
khi đó tóc còn xanh
lòng còn trong
bạn bè ngồi quanh
bên đời dâu bể
tiếng đàn chùng như lời chia tay
vườn khuya bóng lá
đêm thầm tiếng hát
ngày xa một ngày
nở thơm những tháng ngày
nơi chốn này là bụi đỏ
đưa người về chốn chân mây
khi đó tóc còn xanh
lòng còn trong
bạn bè ngồi quanh
bên đời dâu bể
tiếng đàn chùng như lời chia tay
vườn khuya bóng lá
đêm thầm tiếng hát
ngày xa một ngày
XƯA KIA EM LÀ
chống chiếc thuyền con
qua lạch khe
vớt dòng cá nhỏ
vỗ mạn thuyền ca
về núi rừng
hứng chén trăng sao
ngọn khói thâm sơn
bóng ngày thủy tận
giữa chốn hoang sơ
nhớ người đồng loại
chợt thèm nghe tiếng nói xưa kia
xưa kia em là
sông xanh núi biếc
xưa kia em là
biển rộng trời cao
chống chiếc thuyền con
qua lạch khe
thả dòng cá nhỏ
vỗ mạn thuyền ca
về núi rừng
trả chén trăng sao
đêm nằm nghe phố thị
rưng rưng ánh đèn màu
qua lạch khe
vớt dòng cá nhỏ
vỗ mạn thuyền ca
về núi rừng
hứng chén trăng sao
ngọn khói thâm sơn
bóng ngày thủy tận
giữa chốn hoang sơ
nhớ người đồng loại
chợt thèm nghe tiếng nói xưa kia
xưa kia em là
sông xanh núi biếc
xưa kia em là
biển rộng trời cao
chống chiếc thuyền con
qua lạch khe
thả dòng cá nhỏ
vỗ mạn thuyền ca
về núi rừng
trả chén trăng sao
đêm nằm nghe phố thị
rưng rưng ánh đèn màu
Ánh Lửa Bàn Cờ
bởi bóng đêm
thắp ngọn lửa ánh đèn
những cánh bướm
những phù du
tử nạn
bởi vinh hoa
mà mở cuộc tương tàn
những sĩ tốt
đỏ đen
đành
bỏ mạng
thắp ngọn lửa ánh đèn
những cánh bướm
những phù du
tử nạn
bởi vinh hoa
mà mở cuộc tương tàn
những sĩ tốt
đỏ đen
đành
bỏ mạng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)