Sa mạc lan dần

chúng ta là những con lạc đà
mang gánh nặng trần gian
đi qua sa mạc
hỡi ôi !
sa mạc lan dần

người là khách bụi hồng trần
lỡ bước trầm luân
một hôm
muốn quay về quê cũ
đường trần gian quá mịt mờ

lời người
muốn nói với thiên thu
muôn đời là ẩn ngữ

dừng chân bên đường
cúi hôn
một cành cỏ biếc
mặt trời vẫn khuất núi sâu

ngọn đèn vàng quán sá
soi nổi nhớ quê xa
những đêm ngồi nhìn bóng
đêm dài quá em ơi
những ngày đi lang thang
ngày buồn không bước nổi

lại thấy bóng mình
trên giòng bụi đỏ
lại thấy đời người
giữa cuộc tử sinh

vui quá hát hồn nhiên
buồn quá hát hay vô cùng

hãy hát lên đi
hỡi những hoa lá cỏ
mùa thu
lá hát ngập trời
hãy hát lên đi
hỡi sông xanh núi biếc
hát một lần
rồi im lặng với thiên thu

chúng tôi ngồi hát
dưới trời mưa
những giòng nước mát
trôi dài trên má môi
các em nhảy muá
dưới nắng hồng
những thiên thần
về vỗ tay reo

bên giòng xanh nước còn xuôi chảy
em có về vớt mấy cánh hoa
qua sơn thôn nhớ người nào đã
núi với rừng thấp thoáng khói sương

bây giờ trồng hoa cỏ
ngày mai hương thoảng đầy lòng
thượng tuần cùng trăng vào mộng
hạ tuần cùng mộng vào trăng

đoá hoa vàng bên triền núi nọ
nở ra trong nắng sớm rất hiền
sáng ta đi trên từng ngọn cỏ
nghe cõi lòng mình rất tịnh yên

mai bước chân qua miền biên ngoại
nghe hồn mình trổ mộng sau lưng
thôi chào em như chào buổi sáng
nắng đã phai ở tuổi lưng chừng

đừng tưởng thời gian hờ hững
mà đốt cháy thanh xuân
đừng tưởng tình yêu có thật
mà đuổi bắt không ngừng

nắng tắt lưng trời
mộng chìm đáy vực
ở tuổi nào trong đời
mới thật là hạnh phúc

hoa vẫn nở
lá vẫn xanh
người về
ngồi im bên hiên nhớ

đêm thì thầm
lời cuả lá
cuả đá
và cuả trăng sao
cuả niềm tin
và tuyệt vọng

với trái tim bé nhỏ
mang một tình yêu mênh mông
tôi muốn yêu em
như con người yêu cuộc sống
đôi khi
cuộc sống
quá ư phũ phàng

người chợt thấy
bé nhỏ
giữa trần gian bao la
ôi cô đơn

đau thương làm phong phú lòng người
vốn nhỏ bé
từ khi
một mình

cuộc đời là tất cả
nên yêu lấy

Thơ Hoàng Trúc Ly


Thơ Hòang trúc ly.
Bài thơ chỉ sáu câu chia hai đọan.
Đọan đầu một thời để yêu.

tôi còn yêu cho biển còn xanh
mây còn bay cho chim lìa cành
ngựa què rồi em cỡi lưng anh

Uyên ương liền cánh, mây biển còn xanh, và em ơi nếu cuộc đời không còn như ý, mộng tưởng tan tành thì xin em đừng thất vong, lưng anh đây em hãy cỡi, lên rừng xuống phố vượt biển vượt biên vượt cả nổi buồn đi qua trăm năm hiu quạnh

Đọan hai một thời đã chết.

tôi còn yêu khốn nạn cứ cười
mây còn bay cho chim rã cánh
em chết rồi ai ám sát tôi

 Cứ tưởng biển muôn đời vẫn xanh và tình yêu thì vĩnh cửu, mây của trời mãi còn bay cho đời này còn đầy hy vọng..
Nhưng Biễn vẫn xanh mà tình yêu thì không vĩnh cửu  Mây còn bay nhưng chim đã rã cánh rồi
Em chết rồi ai ám sát tôi

Hãy Sống Như Ngày Mai Không Còn Gặp Lại

hãy sống 
như ngày mai không còn gặp lại
dẫu chỉ một lần trong mơ

chốn này là chốn tam

bao người đã đi qua
sớm nói lời tạm biệt
trong cái gọi là trăm năm

cho nhau một đóa hoa

đâu bằng cho nhau một nụ cười
đem chân tình mà đối đãi
dâu một ngày vẫn cứ ơn sâu

hãy sống 

như ngày mai không còn gặp lại
để thế giới này còn có một niềm tin





Coi Như Không Có Sao Đành

quê hương vạn thưở 
bình yên
một ngày chợt thấy
bấp bênh nổi gì
còn người 
người cứ mê mê
coi như không có 
sơn khê để buồn

Khi Biết Thương Ba Má Đã Muộn Rồi

bưng chén cơm đời ăn thấy nhọc
mới biết thương ba má của mình
ba má bây giờ không còn nữa
con biết đi mô để mà tìm

Đường đời bóng nối

hoa lá vô tình
bốn muà đi đến
đời ngườĩ hữu tình
sao lại lãng quên

xuống phố cuối năm
mua cành hoa nhỏ
chạnh nhớ người tình
ở chốn xa xăm

năm tháng ngược xuôi
đường đời vạn nẻo
xứ lạ quê người
mỏi cánh chim bay

tháng giêng quê người
còn hoa tuyết rụng
tháng giêng quê nhà
nắng ấm vai em

bên này anh đi
đường chiều bóng nổi
thôn xóm em về
lãng đãng mưa xuân

Những Tờ Lịch Cuối Cùng

những tờ lịch cuối cùng đã gỡ
một năm tàn em có biết không
bao nhiêu ước vọng trong đời nọ
chỉ là sương khói của phù vân


Năm Nào Cũng Rứa

năm nào cũng rứa đời tất bật
chẳng soi gương cũng thấy bơ phờ
mỗi cuối năm về ngồi chợt nhớ
thấy còn đâu đó một giấc mơ

Thơ Cuối Năm

một
cuối năm một mình đi xuống phố
chen chân thiên hạ chốn phù hoa
chợt thấy lòng mình như trẻ lạc
giữa phố phương kia nổi nhớ nhà

hai

đêm ba mươi ngồi chờ hoa nở
những nụ hoa vàng như vấn vương
sáng mồng một bước chân ra ngõ
thấy bóng hồng nhan lạc phố phường

ba

lặng lẽ đứng bên vườn sương khói
thấy đời người cũng tưa khói sương
khi những nụ mai vàng chớm nở
lại thấy đời thêm một tuổi buồn

bốn
xưa gặp em bên đường phố nọ
cuối năm về với một cành hoa
giờ gặp lại bên đời sóng nổi
nói lời thương nhớ tuổi xuân qua

Chia Tay Không Nói Lời Ly Biệt

những người mới gặp ngày hôm trước
bây giờ mờ mịt ở nơi mô
chia tay không nói lời ly biệt
lấy đâu hanh ngộ  để mong chờ

Như  Lá  Như  Hoa


cho dù cuộc sống không như ý

bởi vì thưc tại khác chiêm bao
thì xin hãy sống như hoa lá
cứ nở cho thơm cõi bui này

Ngọn  Khói  Trầm  Hương


những đóa hoa đào bay trong gió
mà nghe thương nhớ bóng hồng nhan
ôi những người một thời qua đó
giờ chỉ là ngọn khói trầm hương

Chiều  Trên  Núi


có một lần em cất tiêng hát
giữa đời người ướt lạnh giấc mơ
ngồi bên bếp lửa chiều trên núi
xòe bàn tay hơ ấm hư vô

 Buồm  Giăng  Theo  Gió


một hôm qua sông mà khựng lại
thấy đôi bờ có bóng ai đưa
đã lỡ buồm giăng cơn gió lộng
đành xa  từ đó đến bây giờ

Huế Khói Sương

sáng vô thành nội uống cà phê
hoa rơi trong gió ngỡ em về
áo bay sương khói giăng đầu ngõ
em với dòng sông thơm hương xưa

Huế vẫn còn sương khói vây quanh
đê cho nhân ảnh cứ phai dần
tôi vô thành nội tìm không thấy
chỉ thấy một màu rêu cỏ xanh

Chỉ Có Những Người Mang Nổi Nhớ

những trẻ nhỏ hồn nhiên ca hát
bên hiên nhà thơm quá lá hoa
đâu biết mai kia đời gió nổi
mà ngồi thương nhớ tuổi thơ qua  

ta cũng có một thời non dại
bên vườn nhà nhảy múa dưới trăng
giờ chỉ thấy trăng treo đầu núi
kiếm tìm hoài không thấy dấu chân

bước một bước là xa ngàn dăm
huống hồ gì trượt giữa hư vô
nhiều khi đứng bên ngoài cõi nhớ
thấy đời người mệt mỏi ước mơ

những trẻ nhỏ bao giờ vẫn thế
cứ hồn nhiên cười hát giữa đời
chỉ có những người mang nổi nhớ
vẫn bao la bát ngát ngậm ngùi