Lời thì thầm

lời thì thầm của lá
trong chiều
xôn xao bóng nắng
lời thì thầm cuả hoa
trong đêm
lung linh ánh trăng

lời thì thầm của em
làm sao anh biết được
khi ngày và đêm
biền biệt nơi này

Xuống Núi

nhớ người ta xuống núi
gùi theo nhánh lan rừng
qua sông về giữa chợ
hoa sầu nở sau lưng

Men Say Buồn Năm Xưa

giữa những cành hoa nở
lung linh những mặt người
giữa  tiếng chào xa lạ
là ly rượu đầy vơi

ánh đèn không đủ sáng
soi riêng một nổi buồn
một nổi buồn rất lạ
một nổi buồn tha hương

có ai thầm nói khẻ
cuối năm cuối năm rồi
ly rượu mừng năm mới
men say buồn năm xưa

Ở HUẾ

ở Huế chẳng biết làm chi cả
đi về lãng đãng tựa như mây
có đêm thức đói ngâm thơ khổ
nhiều khi buồn quá hát ru ngày

hát ru cả đời người thầm lặng
như giòng Hương có nói chi mô
sông không nói một lời chi cả
sông trong lòng người Huế là thơ

em cũng là thơ ngoài cõi nhớ
níu đời tôi với Huế thân tình
bao năm tình nọ như sương khói
em ở nơi nào trong lãng quên

đời cứ rứa mà buồn chi lạ
nhiều khi muốn bán cả cung thành
chỉ sợ khi em về qua đó
phố không còn hồn đá rêu xanh

Huế chỉ có hai mùa mưa nắng
nắng thì buồn mưa lại trầm ngâm
may còn có em bên đời nọ
để tôi về thả mộng qua sông

mai kia tình không đầy ngọn sóng
lấy gì đưa đẩy bước em đi
tôi còn lại hai mùa mưa nắng
dựa trăm năm gọi bước em về

Tháng Ba Bỏ Huế

tháng ba chạy loạn vô Đà nẵng
Huế bỗng đìu hiu  phố vắng người
tôi đứng bên bờ sông nước biếc
thấy bóng kinh thành lặng lẽ trôi

em theo đoàn người đi lưu lạc
chẳng biết ngày sau có trở về
tôi cũng theo đoàn quân di tản  
nói lời lỗi hen với sơn khê

tháng ba dòng người còn mắc nghẹn
trên đường qua ngọn Hải vân quan
xe kẹt lưng đèo chiều tắt nắng
mắt em buồn khói núi chiều vương

tôi với đoàn quân đi qua núi
gặp em đứng khóc ở ven đường 
chợt thấy lòng mình như muối xát
cúi đầu tạ lỗi với quê hương

Huế Buồn Chi Huế Ơi

ở tận cùng nổi nhớ
có khi lòng tịnh yên
rêu xanh tường thành cũ
một màu lá trong hoa
ở đây còn sương khói
cho nhân ảnh mờ phai

nhớ em tôi lại về
đứng bên ngày tháng lạ
gõ tay sầu trên đá
thả khói trời lên mây  
Huế buồn chi Huế ơi
sông xanh không muốn chảy 
cuộc đời vẫn cứ trôi

Khai Bút Đầu Năm

ly cà phê buổi sớm
bên hiên ngon nắng vàng
xin chào ngày nguyên đán
một mùa xuân bình an

Hình Như Lâu Lắm

trải chiếu trong chiều bày cuộc rượu
cho ngày xanh còn rộn tiếng cười
hình như lâu lắm, ờ lâu lắm
vắng bạn bè ngồi quanh cuộc vui

cơm áo đời thường ai cũng bận
nhiều khi thấy oải bởi vì đâu
giấc mơ đời thường ngày mỗi hiếm
tỉnh ra lại thấy quá ư rầu

thấy ngày cứ phất phơ như khói
và đời lẳng lặng giống như câm
chợt nhớ bạn bè cất tiếng gọi
như ngày xưa bước lạc trên rừng

mai kia mốt nọ về qua phố
nghe nhớ bâng quơ một nổi buồn
những người của một thời niên thiếu
không thấy quay về chốn nhớ thương

tóc xanh giờ đã phai màu nhớ
đời người cũng cạn bớt niềm vui
trong bóng chiều bay từng sợi khói
thấy lòng mình hụt hẫng cách chi
Hoa
lặng lẽ nở lặng lẽ tàn
thiên thu không lưu bóng
còn một chút sắc màu
cùng hương thơm tịch lặng

Người

người chợt đến chợt đi
trăm năm còn lay đông
nhân ảnh trong sương mù
biết mà tâm còn vọng

Xuân xanh
một cánh hoa mỏng manh
rơi trên bờ vai nọ
ôi một mùa xuân xanh
còn hoài trong nổi nhớ 

Bụi mờ
lục những trang giấy cũ
còn đọng lại câu thơ
tìm hoài trong dâu bể
dấu chân ai bụi mờ

Rượu rót tràn ly
ngày thường thấy lòng mình là đá
cuối năm về bát ngát hóa sông
ngồi đây trong bóng chiều sương khói
rượu rót tràn ly vẫn cứ buồn

Cuối năm
chen chân thiên hạ đi chợ tết
mua về chai rươu với cành hoa
hoa ơi cứ nở cho đời nọ
còn chút hương thơm nổi nhớ nhà

Một Đóa Cúc Vàng Nhớ Phố Xưa

qua dòng sông mưa chiều phủ mặt
thấm nổi buồn ướt cả mai sau
tôi nhớ em đi về phố chợ
chốn ngưa xe chen đại nổi sầu 

nhiêu khi đứng bên đường phố la 
chợt thèm tiếng gọi một người quen 
em cũng bao năm rồi không gặp
đời sống dường như đã cũ mèm

một hôm về thấy bên vườn nọ
một đóa cúc vàng nhớ phố xưa
chẳng qua mưa nắng còn mê mỏi
dạt chút vàng phai của bụi mờ

Nhân Ảnh

sớm chào người tóc xanh
chiều về chào tóc bạc
nhân ảnh của trăm năm
mỗi ngày nhìn mỗi khác

Tôi Về Chợt Nhớ

đi qua sông nước
thấy bóng phù vân
em còn đâu đó
nơi phố phường xưa
tôi về chợt nhớ
lá hoa bốn mùa

mỗi người là một
cuộc chơi đọan trường
bao nhiêu ước vọng
hóa ra nổi buồn

không là chi cả
một thóang rồi qua
mà nghe lặng lẽ
lá rơi sau hè