đi qua sông nước
thấy bóng phù vân
em còn đâu đó
nơi phố phường xưa
tôi về chợt nhớ
lá hoa bốn mùa
mỗi người là một
cuộc chơi đọan trường
bao nhiêu ước vọng
hóa ra nổi buồn
không là chi cả
một thóang rồi qua
mà nghe lặng lẽ
lá rơi sau hè
Ở Tuổi Hai Mươi
ở tuổi hai mươi cuộc đời tươi quá những bông hoa
cùng ở tuổi hai mươi sao các em lại nhàu như lá ua
có phải quê hương buồn quá những câu ca
ai hát ru trong nắng chiều mưa sớm
cùng ở tuổi hai mươi
sao quê hương người rưc rỡ tương lai
mà quê hương mình rưng rưng nổi nhớ
ai đẩy các em xuông tận cũng đáy vưc
ngồi đếm tuổi mình ôi chỉ mới hai mươi
đưng khóc nghe em này em tuổi nhỏ
đợi đến hai mươi mà khóc một lần
ở tuổi hai mươi cuộc đời rộn rã nhưng niềm vui
sao ở tuổi hai mươi các em ngậm ngùi như sỏi đá
có phải quê hương buồn quá cứ làm thinh
những kẻ yêu nhau
ngồi nhìn nhau im lặng
ôi mắt em như cỏ rêu
mắt anh đượm màu mây khói
ở tuổi hai mươi buồn lâu đến nổi
núi cũng mòn giấc mộng sơn khê
ở tuổi hai mươi còn ai ở lại
ngồi đếm nổi buồn ở tuổi hai mươi
cùng ở tuổi hai mươi sao các em lại nhàu như lá ua
có phải quê hương buồn quá những câu ca
ai hát ru trong nắng chiều mưa sớm
cùng ở tuổi hai mươi
sao quê hương người rưc rỡ tương lai
mà quê hương mình rưng rưng nổi nhớ
ai đẩy các em xuông tận cũng đáy vưc
ngồi đếm tuổi mình ôi chỉ mới hai mươi
đưng khóc nghe em này em tuổi nhỏ
đợi đến hai mươi mà khóc một lần
ở tuổi hai mươi cuộc đời rộn rã nhưng niềm vui
sao ở tuổi hai mươi các em ngậm ngùi như sỏi đá
có phải quê hương buồn quá cứ làm thinh
những kẻ yêu nhau
ngồi nhìn nhau im lặng
ôi mắt em như cỏ rêu
mắt anh đượm màu mây khói
ở tuổi hai mươi buồn lâu đến nổi
núi cũng mòn giấc mộng sơn khê
ở tuổi hai mươi còn ai ở lại
ngồi đếm nổi buồn ở tuổi hai mươi
Giữa Những Giấc Mơ
giữa những giấc mơ và thực tại
là cả mênh mông một nổi buồn
và em một bóng hồng nhan nọ
cũng là buồn một của mênh mông
giữa những niềm tin và tuyệt vọng
là cả cơn đau rất dịu dàng
này em hãy cứ là xa lạ
để đời còn chút mộng mà tan
là cả mênh mông một nổi buồn
và em một bóng hồng nhan nọ
cũng là buồn một của mênh mông
giữa những niềm tin và tuyệt vọng
là cả cơn đau rất dịu dàng
này em hãy cứ là xa lạ
để đời còn chút mộng mà tan
Ở Một Cõi Đi Về
Tháng tư 2001
trăm năm đi chưa giáp
một vòng của tử sinh
đôi mắt giờ đã khép
nhật nguyệt tắt im lìm
người nằm im lặng ngủ
nhẹ nhàng giấc thiên thu
xôn xao ngoài cõi vắng
mấy vòng hoa tiễn đưa
ở một cõi đi về *
còn bao điều muốn nói
tôi là ai , là ai *
mà yêu quá đời này *
đời này là cát bụi *
ru ta những ngậm ngùi *
mưa hồng về biển nhớ *
nghe ra những tàn phai *
khi trái tim ngừng đập
vũ trụ cũng ngừng theo
đưa người qua cõi tạm
ngọn nắng tắt lưng đèo
mãi mãi và mãi mãi
đời ngưng vọng lời ca
từ nay là hiu quạnh
cõi trần gian bao la
* nhạc Trịnh công Sơn
trăm năm đi chưa giáp
một vòng của tử sinh
đôi mắt giờ đã khép
nhật nguyệt tắt im lìm
người nằm im lặng ngủ
nhẹ nhàng giấc thiên thu
xôn xao ngoài cõi vắng
mấy vòng hoa tiễn đưa
ở một cõi đi về *
còn bao điều muốn nói
tôi là ai , là ai *
mà yêu quá đời này *
đời này là cát bụi *
ru ta những ngậm ngùi *
mưa hồng về biển nhớ *
nghe ra những tàn phai *
khi trái tim ngừng đập
vũ trụ cũng ngừng theo
đưa người qua cõi tạm
ngọn nắng tắt lưng đèo
mãi mãi và mãi mãi
đời ngưng vọng lời ca
từ nay là hiu quạnh
cõi trần gian bao la
* nhạc Trịnh công Sơn
Quán Chiều
buổi chiêu đi qua phố
khói bụi bay mờ đường
ghé quán bia ngồi uống
hớp theo một nổi buồn
quán sá thời đổi mới
ngoài bia rượu có người
xin các em đừng phá
ngồi trên nổi buồn tôi
khói bụi bay mờ đường
ghé quán bia ngồi uống
hớp theo một nổi buồn
quán sá thời đổi mới
ngoài bia rượu có người
xin các em đừng phá
ngồi trên nổi buồn tôi
Mi Là Kẻ Lang Thang
mi là kẻ lang thang trên mọi con đường phố
trên những dòng sông trên những bến bờ
bụi đỏ tháng ngày xanh
đường dài xiêu dạt bóng
mi là kẻ lang thang
trong tận cùng nổi buồn của người lưu lạc
Sài gòn Đồng nai lục tỉnh
quê hương dài nổi nhớ
ngọn khói chiều xanh
mi là kẻ mang nổi buồn đi lang thang hết một thời tuổi trẻ
mơ một ngày về quê hương cố thổ
chỉ để ngồi im trong từng nổi nhớ
mà ngậm ngùi thương tiếc tháng ngày qua
trên những dòng sông trên những bến bờ
bụi đỏ tháng ngày xanh
đường dài xiêu dạt bóng
mi là kẻ lang thang
trong tận cùng nổi buồn của người lưu lạc
Sài gòn Đồng nai lục tỉnh
quê hương dài nổi nhớ
ngọn khói chiều xanh
mi là kẻ mang nổi buồn đi lang thang hết một thời tuổi trẻ
mơ một ngày về quê hương cố thổ
chỉ để ngồi im trong từng nổi nhớ
mà ngậm ngùi thương tiếc tháng ngày qua
Tìm Em Vô Ngại
ngày sẽ trôi qua
và mai kia
chúng ta giã từ hạnh ngộ
anh biết tìm em nơi đâu
em ở ngoài biên giới
anh thầm vượt biên cương
em ở đại dương
anh kết bè qua biển
em ở miền gió tuyết
anh thề vượt gió băng
em ở miền đông
miền tây xa xôi anh không ngại bước
em ở phương bắc
phương nam xa vời anh cũng tìm theo
em ở chốn núi đèo
vượt bình nguyên anh băng thiên lý
em ở miền nguyệt ẩn
giũ áo bụi hồng anh tìm chốn mây bay
em ở trần gian
rời thiên đường anh không ngại bước
em ở địa ngục
dẫu chín trần anh cũng tìm qua
chỉ có một miền anh không thể tìm em
khi tình yêu vào miền quên lãng
và mai kia
chúng ta giã từ hạnh ngộ
anh biết tìm em nơi đâu
em ở ngoài biên giới
anh thầm vượt biên cương
em ở đại dương
anh kết bè qua biển
em ở miền gió tuyết
anh thề vượt gió băng
em ở miền đông
miền tây xa xôi anh không ngại bước
em ở phương bắc
phương nam xa vời anh cũng tìm theo
em ở chốn núi đèo
vượt bình nguyên anh băng thiên lý
em ở miền nguyệt ẩn
giũ áo bụi hồng anh tìm chốn mây bay
em ở trần gian
rời thiên đường anh không ngại bước
em ở địa ngục
dẫu chín trần anh cũng tìm qua
chỉ có một miền anh không thể tìm em
khi tình yêu vào miền quên lãng
Về Là Về Với Ban Sơ.
Tất cả mọi thứ đều qua đi kể cả ngày mai sắp đến. Tình yêu thì sao, có còn trong cuộc đời cơm áo vây quanh.này không, hay cũng tan theo cùng năm tháng. Đời sống càng khốn khó, tình yêu càng mong manh. Thời đại càng văn minh con người lại cô đơn hơn bao giờ.
Cô đơn như một đóa hoa nở trong đêm tàn Cô đơn như ngon lửa nhóm trong chiều hôm Cô đơn khi đứng giữa đường xe kẹt cứng. Cô đơn khi ngồi xem tivi chiếu toàn phim Đại Hàn Trung quốc. Cô đơn cùng cái điện thoai di động mang theo, thèm tiếng người nói dăm ba tiếng. Cô đơn khi ngồi với bạn bè cùng chai bia ly rượu cho qua một buổi chiều một tàn khuya. Cô đơn khi chen chân giữa chốn chợ người mang đầy mặt nạ. Và có người cô đơn khi thầm nhớ chuyên núi sông biển đảo mà nơm nớp ngó quanh ngó quất.
Biển cả hóa thành ruông dâu. Sông xanh biến thành phố chợ. Từ cái không sinh ra cái có, thản nhiên, từ cái có biến thành cái không lại hoảng hốt Lẽ vô thường trước mắt cũng không lay tỉnh được ai. Đêm nghe tiếng thì thầm sông nước. Đi giữa phố chợ mà nhớ tiếng gọi đò hay tiếng người goi người giữa chốn muội mê.
Thôi thì cứ u u minh minh như thế mà sống, mấy mươi năm đôi mắt đã quen đèn thắp thì mờ.
Cuộc sống ngày càng khốn khó, vật giá đắc đỏ không ngờ. Ăn cái gì cũng sợ thức ăn tẩm hóa chất, thuốc trừ sâu, mua sắm thứ gì cũng sợ mua phải hàng Trung quốc. Hàng Trung quốc nhan nhản khắp nơi..Sợ mà không tránh được đó mới là điều đáng sợ. Bệnh viện ung bướu quá tải, người chết vì bệnh ung thư nhiều đến đỗi như chuyện thường tình.Thôi thì đành phó mặc cho trời, trời kêu ai nấy chịụ
Không còn cái thú uống cà phê buổi sáng ở quán cóc, quán vỉa hè với bạn. Ly cà phê đắng nghét không có chút cà phê nào cả, bột bắp rang đen cháy trộn với hóa chất hương mùi, uống như thế khác nào tư mình đầu độc mình
Sài Gòn nắng nóng, thèm chút lạnh của mùa mưa Huế. Sáng uống trà với bạn bên cư xá Thanh Đa., góc nhỏ bên sông bạn mới bạn cũ ai cũng thân tình. Bạn thời trung học, bạn qua thơ văn ca nhạc. Bạn có đứa trước kia đi lính bên này, lại có đứa chiến đấu ở bên kia, đã mấy mươi năm rồi còn gì nữa.mà bên này bên nọ, ngồi lại với nhau như thưở đầu đời.
Tàn cuộc trà bày qua cuộc rượu, nói cười rộn rã đàn hát xôn xao rồi lại quay về cùng tich lăng. Một ngày đi qua như gió thổi. Đêm về ngủ chưa quen giấc vật vờ đến hai ba giờ sáng.
Những ngày ở Sài Gòn cám ơn bạn bè với những cuộc rượu đến tàn khuya.. Ngày vui thường qua mau, tạm biệt mai về Huế.
Huế nóng ba chín bốn mươi độ. Buổi trưa phố vắng bóng người, những con đường như bốc hơi dưới cơn nóng, cây lá bơ phờ như bị háp, màu lá xanh lóa nắng muốn phản màu Một ngày chỉ thoải mái ở buổi sớm mai và chiều tối. Về Huế trốn cái nắng ở miết trong phòng thì chán quá Thèm một cơn mưa cuối mùa hạ hơn bao giờ. Không có cơn mưa như ý muốn nhưng trời lại dịu mát bất ngờ, ai đó nói có bão rớt ở đâu đó thổi về.
Huế buồn chi Huế ơi mà sông không muốn chảy, người đi không thấy về. Ngang qua những con đường xưa cũ nhớ những bóng hình ai đó thân quen. Bạn bè cũ không còn ai, hầu như tất cả đều hành phương nam lâu rồi. Về lại quê nhà mà bơ vơ lạc lõng như người lạc chợ. Sáng thức dậy sớm đi lang thang trên những con đường trong thành nội, ghé quán cà phê ở đường Hàn Thuyên. Thích cái phong cảnh ở đây, một khoảng sân vườn nhỏ có cội mai vàng trước cổng.
Nhớ những mùa xuân trước ngồi uống cà phê trong nắng sớm lụa vàng, những cánh hoa mai bay trong gió., nao cả lòng người. Hoa rơi đầy trên sân, hoa rơi trên vai người thiếu nữ ngồi ở cái bàn bên kia, người con gái ngồi lặng lẽ dưới cơn mưa hoa trong nắng sớm đẹp vô ngần.
Ghé qua xóm cũ nhà xưa bên miền Gia Hội, mấy mươi năm cảnh vật không thay đổi gì lắm, chỉ có cũ hơn mà thôi. Cũ như nổi buồn của đời người vậy. Nhà xưa đã đổi chủ lâu rồi, đứng ở bên ngoài nhìn vào nghe lòng rưng rưng.Nơi này một thời gia đình sum vầy trong tình thương trong hạnh phúc Đời bỗng dưng nổi cơn bão dữ, nhà phải bán đi vô nam. Bây giờ tôi tìm về phố cũ nhà xưa mà nhớ hai cô em gái út đã mất ở tuổi thanh xuân
Qua thôn xóm kế bên tạt vào nhà cô bạn cũ, lại ngậm ngùi thắp nén nhang thương người bạc mệnh. Ôi những hồng nhan thấp thoáng bên đời rồi tan biến
vẽ lại bóng hồng nhan ai.đó
tựa cánh hoa đào bay trước hiên.
hoa cũng như người mong manh quá.
thấp thoáng bên đời lưu vết hương
Cô đơn như một đóa hoa nở trong đêm tàn Cô đơn như ngon lửa nhóm trong chiều hôm Cô đơn khi đứng giữa đường xe kẹt cứng. Cô đơn khi ngồi xem tivi chiếu toàn phim Đại Hàn Trung quốc. Cô đơn cùng cái điện thoai di động mang theo, thèm tiếng người nói dăm ba tiếng. Cô đơn khi ngồi với bạn bè cùng chai bia ly rượu cho qua một buổi chiều một tàn khuya. Cô đơn khi chen chân giữa chốn chợ người mang đầy mặt nạ. Và có người cô đơn khi thầm nhớ chuyên núi sông biển đảo mà nơm nớp ngó quanh ngó quất.
Biển cả hóa thành ruông dâu. Sông xanh biến thành phố chợ. Từ cái không sinh ra cái có, thản nhiên, từ cái có biến thành cái không lại hoảng hốt Lẽ vô thường trước mắt cũng không lay tỉnh được ai. Đêm nghe tiếng thì thầm sông nước. Đi giữa phố chợ mà nhớ tiếng gọi đò hay tiếng người goi người giữa chốn muội mê.
Thôi thì cứ u u minh minh như thế mà sống, mấy mươi năm đôi mắt đã quen đèn thắp thì mờ.
Cuộc sống ngày càng khốn khó, vật giá đắc đỏ không ngờ. Ăn cái gì cũng sợ thức ăn tẩm hóa chất, thuốc trừ sâu, mua sắm thứ gì cũng sợ mua phải hàng Trung quốc. Hàng Trung quốc nhan nhản khắp nơi..Sợ mà không tránh được đó mới là điều đáng sợ. Bệnh viện ung bướu quá tải, người chết vì bệnh ung thư nhiều đến đỗi như chuyện thường tình.Thôi thì đành phó mặc cho trời, trời kêu ai nấy chịụ
Không còn cái thú uống cà phê buổi sáng ở quán cóc, quán vỉa hè với bạn. Ly cà phê đắng nghét không có chút cà phê nào cả, bột bắp rang đen cháy trộn với hóa chất hương mùi, uống như thế khác nào tư mình đầu độc mình
Sài Gòn nắng nóng, thèm chút lạnh của mùa mưa Huế. Sáng uống trà với bạn bên cư xá Thanh Đa., góc nhỏ bên sông bạn mới bạn cũ ai cũng thân tình. Bạn thời trung học, bạn qua thơ văn ca nhạc. Bạn có đứa trước kia đi lính bên này, lại có đứa chiến đấu ở bên kia, đã mấy mươi năm rồi còn gì nữa.mà bên này bên nọ, ngồi lại với nhau như thưở đầu đời.
Tàn cuộc trà bày qua cuộc rượu, nói cười rộn rã đàn hát xôn xao rồi lại quay về cùng tich lăng. Một ngày đi qua như gió thổi. Đêm về ngủ chưa quen giấc vật vờ đến hai ba giờ sáng.
Những ngày ở Sài Gòn cám ơn bạn bè với những cuộc rượu đến tàn khuya.. Ngày vui thường qua mau, tạm biệt mai về Huế.
Huế nóng ba chín bốn mươi độ. Buổi trưa phố vắng bóng người, những con đường như bốc hơi dưới cơn nóng, cây lá bơ phờ như bị háp, màu lá xanh lóa nắng muốn phản màu Một ngày chỉ thoải mái ở buổi sớm mai và chiều tối. Về Huế trốn cái nắng ở miết trong phòng thì chán quá Thèm một cơn mưa cuối mùa hạ hơn bao giờ. Không có cơn mưa như ý muốn nhưng trời lại dịu mát bất ngờ, ai đó nói có bão rớt ở đâu đó thổi về.
Huế buồn chi Huế ơi mà sông không muốn chảy, người đi không thấy về. Ngang qua những con đường xưa cũ nhớ những bóng hình ai đó thân quen. Bạn bè cũ không còn ai, hầu như tất cả đều hành phương nam lâu rồi. Về lại quê nhà mà bơ vơ lạc lõng như người lạc chợ. Sáng thức dậy sớm đi lang thang trên những con đường trong thành nội, ghé quán cà phê ở đường Hàn Thuyên. Thích cái phong cảnh ở đây, một khoảng sân vườn nhỏ có cội mai vàng trước cổng.
Nhớ những mùa xuân trước ngồi uống cà phê trong nắng sớm lụa vàng, những cánh hoa mai bay trong gió., nao cả lòng người. Hoa rơi đầy trên sân, hoa rơi trên vai người thiếu nữ ngồi ở cái bàn bên kia, người con gái ngồi lặng lẽ dưới cơn mưa hoa trong nắng sớm đẹp vô ngần.
Ghé qua xóm cũ nhà xưa bên miền Gia Hội, mấy mươi năm cảnh vật không thay đổi gì lắm, chỉ có cũ hơn mà thôi. Cũ như nổi buồn của đời người vậy. Nhà xưa đã đổi chủ lâu rồi, đứng ở bên ngoài nhìn vào nghe lòng rưng rưng.Nơi này một thời gia đình sum vầy trong tình thương trong hạnh phúc Đời bỗng dưng nổi cơn bão dữ, nhà phải bán đi vô nam. Bây giờ tôi tìm về phố cũ nhà xưa mà nhớ hai cô em gái út đã mất ở tuổi thanh xuân
Qua thôn xóm kế bên tạt vào nhà cô bạn cũ, lại ngậm ngùi thắp nén nhang thương người bạc mệnh. Ôi những hồng nhan thấp thoáng bên đời rồi tan biến
vẽ lại bóng hồng nhan ai.đó
tựa cánh hoa đào bay trước hiên.
hoa cũng như người mong manh quá.
thấp thoáng bên đời lưu vết hương
Buồn màu lá ướt
những cơn mưa chờ qua từng ngày
đôi mắt ai buồn màu lá ướt
có nhiều khi nắng vàng qua phố
áo ai vương màu hoa cúc xưa
những hẹn hò vội vàng qua mất
trong đời người nhiều khi ngẩn ngơ
tôi với em chưa từng hẹn ước
thoáng qua đời nhau như giấc mơ
Chia tay từ dạo đó
chia tay từ hải đảo
mới đó là bao năm
bao năm rồi hở nhỏ
đời sống dễ dàng quên
như người quên cái áo
rớt trên đường định cư
như người quên quán trọ
một đêm về nghỉ ngơi
người qua sông
không ngoảnh mặt
mắc mớ chi
ta vẫy sương tàn
như đêm quên trăng tỏ
hoa lan rụng bên thềm
như ngày quên nắng nhạt
sợi nắng vàng rơi nghiêng
hoa mãn thiên
mãn thiên hoa vũ
tội tình chi
ngước mặt lên trời
chia tay từ dạo đó
đến giờ như trăm năm
ôi trăm năm hiu quạnh
ôi trăm năm muôn trùng
xứ người chen chân đứng
nghe hụt hẫng không ngờ
áo cơm đời đuổi bắt
mệt mỏi hơn tình xưa
không còn gì để nhớ
không còn gì để quên
bao năm rồi hở nhỏ
xứ người ta cùng điên
mới đó là bao năm
bao năm rồi hở nhỏ
đời sống dễ dàng quên
như người quên cái áo
rớt trên đường định cư
như người quên quán trọ
một đêm về nghỉ ngơi
người qua sông
không ngoảnh mặt
mắc mớ chi
ta vẫy sương tàn
như đêm quên trăng tỏ
hoa lan rụng bên thềm
như ngày quên nắng nhạt
sợi nắng vàng rơi nghiêng
hoa mãn thiên
mãn thiên hoa vũ
tội tình chi
ngước mặt lên trời
chia tay từ dạo đó
đến giờ như trăm năm
ôi trăm năm hiu quạnh
ôi trăm năm muôn trùng
xứ người chen chân đứng
nghe hụt hẫng không ngờ
áo cơm đời đuổi bắt
mệt mỏi hơn tình xưa
không còn gì để nhớ
không còn gì để quên
bao năm rồi hở nhỏ
xứ người ta cùng điên
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)