Tình Yêu

không có tình yêu
trái đất này hoang cằn như sa mạc
không riêng gì em và anh
mỗi một con người 
là lữ hành cô độc 
xuyên cuộc tử sinh

Cảm Tạ Cỏ Hoa

khi nhìn thấy cành hoa mới nở
xin nói lời cảm tạ vô biên
ở chốn trần gian đầy hệ lụy
hoa lá cho ta hết muộn phiền

Bay

mây trắng bay qua cung trời nọ
chỉ là để lại bóng phù vân
con người cũng bay cùng tham vọng
bay hoài không ngơi nghỉ trăm năm

Tình Không Như Ca Dao

xanh đi tự thưở nào
hoa tầm xuân lại nở
tình không như ca dao
ngát hương mùa hoa bưởi

Đi Qua

đi qua tuổi thanh xuân
về phơi màu bạc tóc
thôi nhé mộng phù vân
đắm chìm trong nháy mắt

Trà Xưa

nghiêng tay rót chén trà
nhớ hương mùa hoa cũ
lỡ một đời đi xa
ngậm ngùi hồn cố xứ

Lời Thiên Thu

có quê hương để sống
tạ ơn đời trăm năm
có quê hương để mất
suốt một đời ăn năn

Màu Hoa Trên Lá

có một màu hoa anh nhớ
là màu áo lụa hoàng hoa
cuối năm theo em qua phố
phất phơ mấy nẻo giang hà 

cuối năm Huế xưa còn lạnh
môi ai như đốm lửa hồng
chợt thèm nụ hôn chưa dám
sợ nhòa hết mộng thanh xuân

tình xưa nhẹ như hoa lá
rứa thôi mà như cả đời
mỗi mùa xuân về lại nhớ
màu hoa trên lá khôn nguôi

anh về tìm trong tháng chạp
tìm hoài qua tháng giêng xanh
áo xưa ngàn hoa em mặc
giờ là sương khói mong manh

                     mồng một tháng giêng 
                                         Giáp ngọ

Lãng Đãng Mưa Xuân


năm tháng vô tình
bốn mùa đi đến
đời người hữu tình
sao lại lãng quên

xuống phố cuối năm
mua cành hoa nhỏ
chợt nhớ người tình
ở chốn xa xăm

tháng giêng quê người
còn hoa tuyết rụng
cuối năm quê nhà
nắng ấm không em

bên này anh đi
đường chiều bóng nổi
thôn xóm em về 
lãng đãng mưa xuân

Bước Một Bước Đi Về

bước một bước đi về
giữa năm tàn tháng tận
hồn xanh dại xưa kia 
bàng hoàng sương khói rụng

Nụ Cười Đánh Mất

tuổi nhỏ phân phát những nu cười
đến ba nghìn thế giới vẫn hồn nhiên
đến tuổi biết ưu phiền
đi tìm một nụ cười thân tình sao hiếm quá 

những người lớn
những người đã lớn
những người đang mới lớn
đem những nụ cười đã nhận vất đi đâu
cùng với sắc màu của lá hoa
và giấc mơ xanh dại đời người
đóng cửa ngôi vườn ảo diệu
đi tìm sa mạc hoang vu
những ảo ảnh được mất
những hơn thua
và những lụi tàn

trái đất ngày càng già
bởi loài người hóa hung dữ
con người nhỏ bé
ám sát cả càn khôn

Thơ Phù Vân

quãy hai nhành sương khói
về trên ngọn cỏ hoa
thơ treo đầy vách đá
mấy mùa mây trắng qua