Tuổi Thơ Tuổi Trẻ Quê Huong

tuổi nhỏ thích những ngày tết đến
tuổi trẻ lại thích những mùa xuân
những ngày tết 
tuổi nhỏ hồn nhiên cười nói,
nhưng mùa xuân của tuổi trẻ 
đôi khi lại bâng khuâng mơ màng.
tuổi nhỏ nhìn những nụ hoa mới chớm
nôn nao nhớ những đồng tiền mừng tuổi.
tuổi trẻ nhìn những nụ hoa mới nở 
có khi lai nhớ đến một vài khuôn mặt lạ quen
bây giờ hoa vẫn nở và những mùa xuân lại về
nhưng nụ cười của mỗi người giờ như thiếu vắng.
đời sống hình như mỗi ngày mỗi nặng nổi buồn hơn

ai cũng có một thời là tuổi thơ

một thời là tuổi trẻ
để thương để nhớ.
cũng như ai cũng có một quê hương để sống ,để chết 
và để quay về.
điều đó không ngoại trừ ai.

Tình Như Khói

ngày chia tay với đêm
hẹn ngày mai trở lại
tôi chia tay cùng em
thầm nói lời hạnh ngộ

ngày lại về qua đó
nắng vẫn vàng mênh mông
em vẫn còn ngóng đợi
tình như khói qua sông

Khi Còn Thơ Dại

khi còn thơ dại này em
hồn nhiên mắt biếc chưa len khói buồn
giống như lá cỏ bên vườn
còn chưa nhuốm bụi đoạn trường thế thôi

khi còn thơ dại này tôi
lòng xanh như nước nguồn khơi mới về
niêm tin xanh quá đôi bờ
dòng đời chảy xiết chết từ hôm nao

Chỉ Có Cơn Say Là Thật

khi mô tụi bây ngồi nhậu
nhớ uống giùm tao một ly
một chai một thùng một két
nhậu cho say đã mới về

về là về nhà với vợ
say rồi đâu biết về đâu
chập chờn giữa say và tỉnh
ngỡ mình còn ở nơi nao

nơi nao là nơi nào đó
các em tiếp thị xuân hồng
dịu dàng vây quanh cuộc rượu
diễn tuồng sân khấu cải lương

đời người cũng là vở kịch
mỗi người là một diễn viên
chỉ có cơn say là thật
tỉnh ra lại thấy rất phiền

Người Từ Thiên Thu

mua hoa về bày trên dĩa
nửa đêm như thoảng mùi hương
người từ thiên thu trở lại
mộng về gảy cánh uyên ương

Ngồi uống rượu suông

không nói chuyện núi sông
cũng không bàn thế sự
chúng ta bây giờ
ngồi uống rượu suông

nhật nguyệt treo trên
mấy tờ lịch ố
bốn mùa tịch lặng
rơi quanh chốn ngồi

không nói chuyên riêng tư
cũng không bàn thiên hạ
chúng ta bây giờ
ngồi uống rượu ngu


Mộng về

hoa hồng . hoa hồng đỏ
tình nở thắm tình phai
hôm qua mộng về quê cũ
gặp người hoa bưởi hoa ngâu
sáng ra thấy trời xứ lạ
mưa rơi xanh ướt mái đầu

LÁ VƯỜN KHUYA

đêm nằm nghe lan rụng
ngỡ mưa nhẹ rừng xa
một hôm về phố cũ
chợt nhớ lá vườn khuya

Xưa

một
em mùa xuân mắt biếc
em má đỏ môi hồng
hồn nhiên cười nụ nhỏ
đời ta tự nhiên không

hai
xưa bao năm là xưa
tình bao năm là cũ
người mới đó mà như
ngàn năm chưa hề phụ

khi nào em đi

khi nào em đi nhớ mang theo giùm anh
những giòng sông nước chảy êm đềm
những cây lá cỏ xanh màu tóc
những người yêu dấu những người quen

khi anh đi Sài gòn mưa bay
không có ai đưa đọan đường dài
khi anh đi những con đường cúi mặt
ngẩn ngơ chào lá biểc trên cây

khi anh đi mây trời không xanh
đời không vui như bao chuyện tình
khi nào em đi xin đừng ngó lại
sợ một đời buồn theo không tên

khi nào em đi nhớ mang theo giùm anh
một ngọn lá, một cành mây, một chút bụi đường
khi nào em đi nhớ mang theo hơi thở
quê hương cuộc đời và người của yêu tthương

Trong Trí Nhớ Phai

những nụ cười còn rớt lại
nơi nào
trong trí nhớ phai
bao ngày tháng trôi qua 
tuổi thơ hồn nhiên mất 
tuổi trẻ cũng phai dần 
nửa đời đứng giữa con đường 
ngó lui ngó tới đều buồn như nhau 
khi ngày tháng lên men màu lá biếc 
những vui buồn như trái chín treo 
trên cành mây khói 
những mặt người 
ngồi im 
trong bóng chiều lên 
trong bóng ngày qua 
nụ cười 
rớt lại 
nơi nào 
trong trí nhớ phai

TRÔI THEO GIANG HÀ

đêm nằm ngủ mở mắt ra
nhìn xem mộng mị có là chiêm bao
núi sông xưa lạc điệu chào
người đi bán mộng ngày nào đã xa
đêm nằm ngủ dưới hiên nhà
nghe như nước cuốn giang hà đang trôi